Em
rao lanh lảnh bánh mì cá,
Bánh
mới ra lò, cá mới kho.
Nghe
chị giảng bài, em thấy lạ,
Hiên
ngoài em
đứng,
mắt giương to.
Kìa
chị kể về em
đấy sao
?
Đúng
rồi, hôm ấy tựa chiêm bao :
Người từ muôn ngả,
đông
như hội,
Em
bán hết liền, khỏi phải rao.
Em
bán liền tay suốt mấy hôm,
Mỗi
lần em bán
được
từng ôm.
Nhưng rồi chiều ấy còn n
ăm
chiếc,
Khô
miệng rao mời, bước rã chân.
Nghĩ
xem, này chị giáo lý viên,
Có
phải người ta
đã
hết tiền ?
Hay
bởi
được
nghe lời Chúa giảng
Tâm
hồn no thỏa bánh thần tiên ?
Ngược với thời nay, có phải không ?
Chị
rao Lời Chúa, bánh thơm nồng,
Người ta mải kiếm bao nhiêu thứ,
Còn
mấy ai nghe chuyện của lòng !
Bán
ế, em ngồi nghe Chúa giảng
Như
là nghe chị giảng hôm nay.
Lời
Chúa giữa trời, lời sang sảng,
Lòng
em nhỏ dại ngất ngây say.
Bỗng
nghe Chúa dặn dò môn
đệ
Hãy
kiếm gì cho dân chúng
ăn.
Tr
ăm
mắt quay nhìn
em, chị nhé !
Cho
lòng em bối rối b
ăn
khoăn !
Có
thật Chúa cần n
ăm
chiếc bánh
Hay
là Chúa chỉ nói
đùa
thôi ?
Nhưng rồi lòng rộn lên sung sướng
Khi
Chúa nhìn em, Chúa mỉm cười.
May
quá, chiều nay em bán ế,
Mới
còn mấy chiếc, Chúa không chê.
Phần
sau câu nguyện, không cần kể,
Xin
nhường
để chị
kể em nghe.
-
Này em, từ
đó
nhiều người lắm
Cũng
giống như em
đã
sẵn lòng
Trao
một chút gì vào tay Chúa
Để
Ngài nuôi sống đám dân đông.
Và
một ngày cạnh dinh Trấn Biên,
Thời
cha
Đắc Lộ,
một thanh niên
Dâng
mình cho Chúa
đi
truyền giảng
Người ấy là Anrê Phú Yên.
Anrê
cũng tựa là em vậy,
Chẳng có chi nhiều nhưng vẫn dâng.
Bởi
nhớ gương em và người ấy,
Mà
nay chị cũng quyết thưa vâng.