LỄ HIỂN LINH

THIÊN CHÚA VẪN CÒN HIỂN LINH GIỮA ĐỜI THƯỜNG HÔM NAY

            Dẫn nhập đầu lễ :

          Kính thưa cộng đoàn,

          Hôm nay, cộng đoàn chúng ta long trọng cử hành Lễ Hiển Linh. Mầu nhiệm “Hiển Linh” có nghĩa là “Thiên Chúa biểu lộ thần tính của Ngài”, Thiên Chúa tỏ mình cho chúng ta. Ỏ đây, trong Thánh Lễ nầy, một lần nữa Thiên Chúa “Hiển linh” cho nhân loại, tỏ mình cho chúng ta qua mầu nhiệm “Ngôi Hai Nhập Thể” và đang hiện diện ở cùng chúng ta. Chính vì thế, lễ “Hiển Linh” là một lễ “Giáng Sinh” khác, cuộc Giáng sinh mang chiều kích uy nghi và rạng rỡ của mầunhiệm “Thiên Chúa tỏ mình cho nhân loại”.

Chúng ta cử hành lễ Hiển Linh hôm nay trong bối cảnh một năm dương lịch mới bắt đầu và ngày kết thúc Năm Thánh Truyền Giáo. Đây là dịp đặc biệt để chúng ta hòa chung tâm tình tri ân cảm tạ cùng toàn thể cộng đoàn Dân Chúa Việt Nam về những hồng ân chúng ta nhận được trong Năm Thánh vừa qua. Chúng ta dâng lên Thiên Chúa tất cả những thành quả khiêm hạ về nỗ lực truyền giáo của Giáo Hội VN, của giáo phận Qui Nhơn, của cộng đoàn giáo xứ và của mỗi người. Xin Chúa hãy ban cho Giáo Hội VN thêm nhiều nghị lực Thánh Thần để mãi mãi là một Giáo Hội lên đường truyền giáo.

Giờ đây, chúng ta hãy thành tâm sám hối để xứng đáng cử hành Thánh lễ.

Giảng Lời Chúa

Để cắt nghĩa sứ điệp phụng vụ trong ngày lễ Hiển linh nầy, Thánh Lêô Cả trong bài giảng lễ đã có những lời : “Toàn thể các dân tộc hãy tiến vào, hãy gia nhập gia đình các tổ phụ ; các con cháu sinh ra do lời hứa, hãy đón nhận phúc lành dành cho dòng dõi Áp-ra-ham, phúc lành mà con cháu theo huyết tộc dã từ chối. Qua ba nhà chiêm tinh, tất cả các dân tộc hãy thờ lạy Đấng Tạo thành vũ trụ. Ước mong Thiên Chúa được mọi người nhận biết không phải chỉ ở xứ Giu-đê, mà còn ở khắp cõi địa cầu, để ở khắp nơi cũng như ở ÍT-ra-en, Danh Ngươi  được  tôn vinh”.

1. Thiên Chúa làm người : mầu nhiệm có liên quan đến toàn thể nhân loại :

Thật vậy, mầu nhiệm “Thiên Chúa tỏ mình” vừa được cử hành trong đại lễ Giáng Sinh gần như chỉ được thể hiện trong một không gian giới hạn và khiêm nhượng qua Tin Mừng Giáng Sinh được các thiên sứ báo cho các mục đồng Bê-lem ; trong khi cử hành phụng vụ hôm nay, với ánh sao lạ tỏa sáng trên bầu trời thế giới, đã dẫn đưa muôn dân khắp địa cầu tuốn về chiêm bái hài Nhi Giê-su qua chân dung của các nhà hiền sĩ Đông phương. Quả thật việc Thiên Chúa nhập thể, Thiên Chúa đi vào trần gian, Thiên Chúa ‘đến cắm lều ở giữa nhân loại’ không phải là chuyên riêng tư của gia đình Thánh Gia Giu-se, Ma-ri-a và Hài Nhi Giê-su , nhưng là công cuộc cứu độ có liên quan đến toàn thể nhân loại, ảnh hưởng trên toàn bộ lịch sử loài người và cả vũ trụ, trãi dài trên mọi chiều kích không gian và thời gian.

Viễn tượng nầy, Thiên Chúa đã mặc khải qua cái nhìn và cảm nhận của sứ ngôn I-sa-i-a mà chúng ta vừa nghe công bố trong bài đọc 2 :

“Kìa bóng tôí bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân ; còn trên ngươi, Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa, vinh quang Người xuất hiện trên ngươi. Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa hướng về ánh bình minh của ngươi mà tiến bước. Đưa mắt nhìn tứ phía mà xem, tất cả đều tập họp, kéo đến với ngươi…”

Và công cuộc “tỏ mình, hiển linh” như thế, không chỉ có mỗi một lần cách đây 2000 năm, ánh sao lạ tỏa sáng trên vùng trời Bê-lem năm xưa không phải đã tắt lịm tự lúc nào để bỏ lại một thế giới trôi dạt bồng bềnh giữa bóng đêm của lầm lạc, đui mù, tăm tối. Không, kể từ khi Con Một được ban tặng cho thế giới, kể từ khi “Vị Hoàng Tử Bình An đã chấp chánh đăng quang”, cho dù một cuộc đăng quang chẳng giống ai : với mảo gai và thập giá, với tủi nhục và đau thương, với ngày Thứ Sáu thảm sầu trên đồi Sọ…thì một “luồng sáng đã chiếu rọi khắp địa cầu”, Thánh Linh với lửa sáng rạng ngời đã nhen lên khắp cùng bờ cõi trái đất. Suốt 2000 năm nay, có từng triệu từng triệu ánh sao Nhân chứng tung chân khắp bốn phương trời để công bố Tin mừng cứu độ, để lôi kéo muôn dân trở về chiêm bái hài Nhi Giê-su, để làm thành một đoàn dân đông đảo cùng tháp tùng tiến về phía trước, phía của tin yêu và hy vọng, phía cuả tình yêu sự thật và sự sống.

Thánh Phaolô đã xác nhận điều nầy trong thư gởi giáo đoàn Ê-Phê-sô mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc 2 hôm nay :

“…nhưng nay Người đã dùng Thần Khí mà mặc khải cho các thánh Tông đồ và ngôn sứ của Người. Mầu nhiệm đó là : trong Đức Kitô Giê-su và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp với người Do Thái, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa”

2. Hãy trở thành những vì sao

Cũng chính trong ý nghĩa đó, mà mầu nhiệm phụng vụ hôm nay không chỉ dừng lại ở khía cạnh “tưởng niệm”, chiêm ngưỡng…mà cần thiết đó là đón nhận mầu nhiệm Hiển Linh vào cuộc sống . Nói cách khác, sứ điệp phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta hãy biến cuộc đời mình thành những ánh sao lạ soi dẫn anh chị em tiến về hang đá máng cỏ, tiến về ánh sáng của chân lý cứu độ, tiến về gặp gỡ hài Nhi Giê-su…

Một cuộc ra đi lên đường đầy lý tưởng mà chúng ta có thể mượn lời thi sĩ Tố hữu để khắc họa những bước chân lên đường làm nhân chứng :

           Đường ta đi đẹp vô cùng,

          Ngàn năm luyện bước anh hùng từ đây.

          Ngày vui không đợi mùa trăng,

          Ra đi làm ánh sao băng giữa trời…

Nhưng, phải là những ánh sao thế nào đây ? Chúng ta có thể kể cho nhau nghe câu chuyện ngụ ngôn về “Vị Đạo Sĩ thứ Tư” như là một nhắc nhở gọi mời để chúng ta tiếp tục sống đời chứng nhân cho Tin Mừng Chúa đến, Tin Mừng Chúa yêu thương, tin Mừng Chúa chết và sống lại….

Trong lúc chuẩn bị lên đường, Artaban mang theo một túi đựng đá quí để dâng tặng Ấu vương. Thế nhưng tỷên đường đến gặp Ba Vị Đạo Sĩ để cùng đi, Artaban lại dừng chân để giúp một người gnhèo khổ, và thế là bỏ mất cơ hội theo kịp các vị kia. Và cứ thế, Artaban tiếp tục dừng lại giúp đỡ những ai gặp khốn khổ. Cuối cùng ông đã cho đi tất cả số đá quí mang theo. Và sau mấy chục năm hành trình, giấc mơ gặp gỡ và cung bái Vị Vua Cứu Thế để dâng tiến Ngài những đá quí đã trở thành mây khói…Nhưng câu chuyện Artaban không kết thúc ở đây…Một ngày kia, Artaban cũng tìm đến được thành Giê-ru-sa-lem trong lúc nơi đây đang xôn xao náo nhiệt vì cuộc hành hình một tử tội tên giêsu người Na-da-rét mà trước đó đã vang danh là một vị Tiên Tri, Một Đấng Cứu Thế…Giữa đám đông đô hội giữa tiếng hét la của quần chúng, giữa máu, mồ hôi và nước mắt, Artaban đã bắt gặp ánh mắt diệu kỳ của người tử tội Giêsu cùng với một tiếng nói vang lên tận cõi sâu trái tim cằn cỗi của ông : “Nầy Artaban, con đường tìm kiếm của con đã đến đích từ lâu, con đã gặp Ta tự thuở nào. Vì khi con giúp đỡ cho một người hèn mọn nhất trên đường con gặp đó là con đã làm cho chính ta…”

Ngày hôm nay, Thiên Chúa vẫn còn tiếp tục hiển linh như thế giữa đời thường cuộc sống, hiển linh không bằng ánh sao lạ cuối trời, không bằng hang đá và máng cỏ, không bằng những tiếng hát véo von của các sứ thần…mà chỉ là tấm bánh đơn nơi nhà tạm, là những người bất hạnh quanh ta, là vợ là chồng, là cha mẹ anh em, là chị em bạn hữu…là thánh lễ mỗi ngày, là tòa giải tội, là bữa cơm thân mật gia đình, là quà tặng thân thương trong ngày sinh nhật của con, hay trong dịp kỷ niệm thành hôn của ba của má…

Tóm lại, nếu “Hiển Linh” đó là mầu nhiệm “Thiên Chúa tỏ mình” thì đây cũng là lễ để chúng ta lên đường tiến về phía của Thiên Chúa, của Ngôi Lời Nhập Thể, của Đấng Thiên Chúa đang hiện diện giữa chúng ta. Chúng ta có thể nói được rằng : toàn bộ chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa đó chính là việc Ngài “Tỏ mình cho chúng ta và mời ta lên đường về với Ngài qua người Con yêu dấu Ngài ban tặng : Đức Giê-su Ki-tô” . Tuy nhiên, để đến được với Thiên Chúa, chúng ta phải “lên đường”, phải ra khỏi cái tôi của mình, phải tiến bước trên con đường của “Lời Chúa”. Chỉ với một “đức tin hành động” đó, chúng ta mới “tới được Bê-lem như các đạo sĩ phương đông xưa”. Và khi đã gặp Chúa, chúng ta còn phải biến mình thành những “vì sao rực lên trong đêm tối” để đưa đường dẫn lối cho bao anh chị em xung quanh đang còn ở trong những chân trời xa cách Thiên Chúa và ánh sáng cứu độ của Ngài. Nếu Ba Vua ngày xưa, sau khi chiêm bái Hài Nhi Giê-su, sau khi gặp gỡ Thiên Chúa, đã “lên đường về theo lối khác, không thèm trở lại với bạo vương Hê-rô-đê”, thì sau thánh lễ nầy, mỗi người chúng ta cũng hãy ra đi trên con đường mới của Tin Mừng, con đường mới của vui tươi, phục vụ, yêu thương, khoan dung và tha thứ, con đường của xây dựng hòa bình, đắp nghĩa huynh đệ, con đường của trong sạch và chung thủy trong tình yêu đôi lứa, của quảng đại và dấn thân trong sứ vụ tông đồ. Hãy can đảm bỏ lại đằng sau “quê hương cuả Hê-rô-đê dục vọng và đam mê đen tối, của ích kỷ hận thù, của tham lam ác độc…

Và như thế, viễn tượng một thế giới choáng ngợp niềm vui và an bình, một thế giới dâng tràn sự “hiểu biết Thiên Chúa như nước tràn đại dương” sẽ không còn xa nữa nhưng đang trở về, đang trở về từ hôm nay…
 

Lm. Trương Đình Hiền

     Giáo Hạt Phú Yên