“THẦY Ở CÙNG ANH EM...”

Lễ Chúa Giê-su Thăng Thiên có 3 bản văn Tin Mừng khác nhau cho 3 năm ABC. Năm nay năm A, bản văn trích Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu có một nét đặc biệt khác hẳn hai bản văn theo Thánh Mác-cô ( năm B ) và theo Thánh Lu-ca ( năm C ) ở chỗ không thấy kể chi tiết nào về chuyện Chúa Giê-su được cất lên trời cao. Tất cả chỉ dừng lại ở những lời cuối cùng Chúa Giê-su nói với các Môn Đệ trên một ngọn núi nào đó ở miền Ga-li-lê. Có thể hiểu Thánh Mát-thêu chỉ muốn nhấn mạnh đến tầm quan trọng ở nội dung của di chúc hơn là ở khung cảnh và bầu khí Thầy trò ly biệt. Nếu vậy, chúng ta cũng hãy chú ý đặc biệt đến điểm này mà thôi.

Chúng ta thấy có thể chia đoạn Tin Mừng này thành 3 câu với 3 ý nghĩa gắn bó liên hoàn với nhau, cũng là bố cục 3 phần chúng ta sẽ cùng nhau suy niệm:

1. LỜI KHẲNG ĐỊNH:

Đức Giê-su khẳng định điều gì ? “Thầy đã được trao quyền trên trời dưới đất”. Ai lại có thể nắm giữ được tất cả quyền năng trên trời dưới đất ? Chỉ có thể là Thiên Chúa mà thôi. Như vậy, Đức Giê-su muốn cho các Môn Đệ, cũng là muốn cho chúng ta, cho toàn nhân loại thấy Người chính là một vị Thiên Chúa, chứ không phải là người phàm. Nói theo Thánh Phao-lô, Đức Giê-su “đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế”. Người đã chọn kiếp người mong manh, hạn hẹp, yếu đuối, và cuối cùng phải chịu chi phối bởi cái chết như mọi người. Thế nhưng sau khi đã phục sinh, Người lại được Chúa Cha “siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu: Đức Giê-su Ki-tô là Chúa”. Và vì thế, đương nhiên “Thầy đã được trao quyền trên trời dưới đất”, quyền của một Đấng là Chúa !

Lời xác quyết mạnh mẽ này của Chúa Giê-su chính là để đánh tan những hoài nghi, hoang mang, sợ hãi, nhát đảm vẫn còn lởn vởn ám ảnh các Môn Đệ sau biến cố Thập Giá quá thương đau và kinh khủng. Có Môn Đệ vẫn chưa hoàn toàn tin Thầy mình đã sống lại. Có Môn Đệ còn mãi tiếc thương Thầy như một người đã bị giết chết, mất hẳn rồi, không còn gặp lại nữa. Có Môn Đệ còn tưởng Thầy là hồn ma hiện về. Có Môn Đệ nhụt chí nản lòng muốn bỏ cuộc về quê. Có Môn Đệ tin Thầy đã sống lại, mừng mừng nhưng lại vẫn tủi tủi, vẫn sợ sẽ bị người Do-thái theo dõi, trù giập, thanh toán...

Lạy Chúa, nghe lại Lời Ngài ngày xưa khẳng định xác quyết với các Môn Đệ, chúng con tin Chúa cũng đang muốn nói với chính chúng con hôm nay: “Thầy đã được trao quyền trên trời dưới đất”. Bỗng nhiên, đang hoài nghi chúng con liền được vững tin hơn; đang sợ hãi chúng con liền thấy can đảm hơn; đang lo lắng chúng con liền được an tâm hơn; đang uể oải chán nản trước bao nhiêu khó khăn cuộc sống, chúng con liền được thêm hăng hái phấn khởi để sống đời Ki-tô hữu làm chứng cho Tin Mừng của Chúa. Chúng con cám ơn Chúa...

2. LỜI SAI ĐI:

Lời xác quyết mạnh mẽ: “Thầy đã được trao quyền trên trời dưới đất” của Chúa Giê-su cũng chính là một lời dẫn nhập, lời chuẩn bị, lời báo trước cho một lệnh truyền. Nghĩa là lệnh truyền sắp được Người tuyên bố ấy có hẳn một nền tảng chắc chắn, một hậu thuẫn vững mạnh, không gì có thể đe đọa và trấn áp được, đó là chính quyền năng của Thiên Chúa ! Vậy, lệnh truyền của Chúa Giê-su là gì ? Ngài sai những ai ra đi, và ra đi để làm gì ? “Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành Môn Đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em”.

Có thể phân tích về 3 động từ được Chúa Giê-su dùng liên tiếp: “Ra đi”, “làm phép rửa”,“dạy bảo”.

Trước hết, Chúa Giê-su bảo các Môn Đệ cần phải ra đi, cần phải lên đường. Nghĩa là cần phải vượt thoát khỏi cái vòng kiềm tỏa vây bủa của sự sợ hãi, thụ động, an phận. Làm Môn Đệ của Chúa thì không thể bị những cái thường tình ở đời ràng buộc vương vấn, cũng không để cho bất cứ trở ngại nào phía bên ngoài có thể xây tường lập hàng rào ngăn cản bước chân rao giảng Tin Mừng. Ra đi cũng là để gặp gỡ bao con người đang khao khát tìm kiếm Chúa mà chưa có ai hướng dẫn, chưa có ai mở lời. Không chỉ là đến gặp một số người nào đó, người Do-thái hay một dân tộc riêng biệt nào đó, mà là đến với muôn dân ( Ad Gentes ), đến với toàn nhân loại.

Gặp gỡ họ rồi thì các Môn Đệ sẽ loan báo cho họ một Tin Vui, một Tin Mừng đem lại sự sống của Thiên Chúa ngay giữa những thứ tin buồn, tin dữ, tin chết chóc của cuộc đời này, giới thiệu cho họ một Nước Trời đang mở rộng cửa chào đón họ. Loan báo bằng cách nào đây ? Bằng lời nói, bằng việc làm, và bằng chính cuộc sống của bản thân mình. Cũng có những khi không thuận tiện để rao giảng bằng lời thì chứng tá cuộc sống nơi người Môn Đệ lại càng có sức thuyết phục mạnh mẽ hơn. Đây chính là sứ mạng của người Ngôn Sứ.

Ra đi, gặp gỡ, rao giảng... Đến một lúc chính người nghe đã tuyên xưng Lòng Tin vào Đức Giê-su Ki-tô thì người Môn Đệ của Chúa có thể thực hiện bước thứ hai, đó là “làm phép rửa” cho họ để họ cũng được “trở thành Môn Đệ” của Chúa Giê-su. Mà phép rửa ở đây không phải bằng nước như trước đây với ông Gio-an Tẩy Giả, mà là “phép rửa nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”.

Cũng cần nói thêm rằng nguyên văn ở đây là “nhân danh Thầy”, nghĩa là chỉ nhân danh Chúa Giê-su mà thôi như trong Cv 2, 38 và 10, 48 đã thuật lại. Thế rồi vào khoảng những năm từ 80 đến 90, bản văn Tin Mừng theo Thánh Mát-thêu ra đời, đã đúc kết ghi nhận lại từ kinh nghiệm cụ thể của Hội Thánh tiên khởi, và tích luỹ trong một thời gian dài sau khi Chúa Giê-su đã về Trời, để hình thành công thức trao ban Bí Tích Thánh Tẩy như chúng ta có ngày nay, đó là: “nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”.

 Sau khi cử hành phép rửa, người Môn Đệ của Chúa Giê-su còn phải hướng dẫn những Tân Tòng ấy vào những nề nếp sinh hoạt của Hội Thánh, tiếp tục một giai đoạn có thể gọi tạm là “Hậu Bí Tích”, giúp họ đào sâu học hỏi nhiều hơn nữa về Giáo Lý Tin Mừng và đem ra thực hành trong đời sống Ki-tô hữu. Chúa Giê-su dặn các Môn Đệ rất kỹ, phải “dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em”.

Lạy Chúa, nghe lại Lời Ngài ngày xưa đã sai các Môn Đệ ra đi, làm phép rửa và dạy bảo cho muôn dân, chúng con tin Chúa cũng đang muốn nói với chính chúng con hôm nay: Hãy lên đường, hãy ra khơi, hãy gặp gỡ, hãy rao giảng Tin Mừng, hãy chia sẻ cho mọi người Ơn Cứu Độ mà chính chúng con đã nhận được qua Bí Tích Thánh Tẩy. Bỗng nhiên, chúng con giật mình nhớ ra: chúng con đã quên mất sứ mạng Ngôn Sứ của mình, chúng con ở lì trong đời sống Đạo của riêng mình, của gia đình mình, của Giáo Xứ mình, của Giáo Phận mình. Chúng con tự biện hộ: đi Lễ mỗi Chúa Nhật, đủ rồi; đọc kinh lần chuỗi nhiều nhiều, đủ rồi; đóng góp xây Nhà Thờ nơi này nơi kia, thỉnh thoảng tham gia các chuyến đi từ thiện, đủ rồi ! Còn chuyện truyền giáo, loan báo Tin Mừng cho muôn dân là của các Linh Mục, Tu Sĩ, các vị Thừa Sai nào khác ! Chúng con xin lỗi Chúa...

3. LỜI ĐOAN HỨA:

Cuối cùng, hình như Chúa Giê-su thấu hiểu các Môn Đệ vẫn còn hoang mang lo sợ và do dự chần chừ. Ở với Thầy, đi chung với Thầy, có Thầy ngay bên cạnh suốt 3 năm mà chẳng thu được kết quả bao nhiêu, ngược lại chính Thầy còn bị người đời giết chết nữa chứ. Huống chi, nay Thầy lại bảo sắp phải chia tay vì Thầy sẽ về cùng Chúa Cha. Hoang mang lo sợ và do dự chần chừ là phải. Chúa Giê-su đã khẳng định “Thầy đã được trao quyền trên trời dưới đất”. Chắc vẫn không đủ ! Phải cam kết, phải đoan hứa với danh dự của một vị Thầy, của một vị Thiên Chúa, chắc như đinh đóng cột: “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.

Vậy là Chúa Giê-su không để cho các Môn Đệ đơn độc trong sứ vụ, không đi một mình, không nói một mình, không làm một mình, mà luôn có Chúa đồng hành, luôn có Chúa cùng rao giảng, luôn có Chúa thi thố quyền năng của Người nơi con người và khả năng hạn hẹp yếu hèn của các Môn Đệ. Không thấy Thầy không phải là không có Thầy hiện diện. Mặt khác, Chúa Giê-su không nói ra nhưng các Môn Đệ phải ngầm hiểu rằng: với toàn quyền trên trời dưới đất”. Thầy có thể làm được hết nhưng Thầy lại vẫn muốn được các Môn Đệ cộng tác trong sứ vụ cao quý mà khó khăn này. Cao quý vì được kế thừa tiếp nối sứ vụ của chính Chúa Giê-su. Mà khó khăn nguy hiểm đến đâu đi nữa thì đã có Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.

Lạy Chúa, nghe lại Lời Ngài ngày xưa đã hứa với các Môn Đệ: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Chúng con tin Chúa cũng đang muốn nói với chính chúng con hôm nay: “Đừng xao xuyến ! Đừng sợ hãi ! Có Thầy ở bên anh em. Có Thầy ở trong anh em. Hãy cứ thực hiện những gì Thầy truyền dạy. Đừng xao xuyến ! Đừng sợ hãi ! Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Bỗng nhiên, chúng con thấy dâng lên một niềm bình an giúp chúng con phó thác tất cả cho Chúa. Đồng thời, chúng con cũng học được bài học của sự khiêm tốn: công việc là công việc của Chúa, chúng con làm là làm cho Chúa và làm với Chúa. Nếu có thành công nào trong việc rgiang Tin Mừng thì chúng con chỉ biết tạ ơn Chúa chứ chẳng dám vênh vang tự đắc mà kể công. Chúng con xin ngợi khen Chúa...
 

Lm. LÊ QUANG UY, DCCT

     Giáo Hạt Phú Yên