CHÚA NHẬT XI THƯỜNG NIÊN A

 

Khi tình yêu mở lối lên đường

Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em,

Sứ điệp phụng vụ hôm nay, Chúa nhật XI quanh năm, mời gọi cộng đoàn chúng ta sống sứ mệnh Tông Đồ, sứ mệnh của đoàn Dân Thánh, Dân tư Tế, Dân loan truyền ơn cứu độ của Thiên Chúa. Sứ mệnh cao cả nầy cũng chính là căn tính đích thực của người Kitô hữu mà Bí tích rửa Tội đã khắc khi tận sâu thẳm linh hồn. Sống sứ mệnh nầy đó chính là cùng với Đức Kitô lên đường đẩy lùi bóng tối của tội lỗi và sự chết, phá tan các âm mưu và cám dỗ của quỉ ma và các thế lực đen tối để qui tụ về cho Thiên Chúa một đoàn dân mới, Dân Thánh, Dân tư tế.

            (Sứ điệp và ý nghĩa phụng vụ nầy quả thật hôm nay được tăng cường và càng thêm hiện thực, khi ở giữa chúng ta có một Dự Tòng, cô Maria Phạm thị Minh Loan, được chính thức gia nhập Kitô giáo qua các bí Tích Khai Tâm được cử hành trong thánh lễ nầy. Chúng ta cùng cầu nguyện cho Cô Maria Minh Loan nhận được dồi dào ân thánh và trung thành với sứ mệnh Tông Đồ của người kitô hữu lần đầu tiên được nhận lãnh.

            Giờ đây chúng ta cùng bắt đầu thánh lễ với nghi thức tiếp nhận Cô Maria Phạm thị Minh Loan vào lãnh các bí tích Khai Tâm Kitô giáo.)

Giảng Lời Chúa :

          Kính thưa ông bà anh chị em,

Một tác giả tưởng tượng việc Chúa chọn các tông đồ như sau : Sau những đêm dài cầu nguyện, Ngài rảo bước khắp nơi nhưng không chọn được người nào. Ngài đành đăng quảng cáo, nhưng trong số những người đến trình diện Ngài cũng không chọn được ai.

Ngài đành tổ chức thế vận hội. Môn đầu tiên là cầu nguyện : nhiều người biểu diễn cầu nguyện rất hay nhưng Chúa không chọn được ai cả. Môn thứ hai là thờ phượng, cũng thế. Môn thứ ba là giảng thuyết, cũng thế.

Chán nản vì mất giờ vô ích, Chúa Giêsu rời vận động trường thả bộ ra bờ biển hóng gió và ở đây Ngài thấy một đám dân chài. Ngài đứng quan sát và nhận ra có một số người để hết tâm hồn vào công việc. Ngài nghĩ thầm họ là những người có quả tim. Và thế là Ngài chọn họ làm tông đồ của Ngài…

            Như thế, ý nghĩa đầu tiên mà chúng ta có thể tìm gặp trong nội dung sứ điệp Lời Chúa hôm nay đó là :

1. Ơn gọi Tông đồ : Sự gặp gỡ giữa cái nhìn yêu thương của Thiên Chúa và sự đáp trả của trái tim con người

            Nếu ngày xưa, khi chọn lựa Mô-sê làm lãnh tụ đưa dân ít-ra-en ra khỏi kiếp nô lệ lầm than để lên đường tiến về Hứa Địa, Gia-Vê Thiên Chúa đã tuyên bố lý do rằng : “Ta đã thấy nổi khổ của Dân ta bên Ai Cập…, và Ta xuống giải thoát chúng khỏi tay người Ai Cập và đem chúng vào vùng đất tốt tươi…” (Xh 3, 7-8), thì hơn ngàn năm sau đó, tại vùng đất tốt tươi nầy, có một Mô-sê mới lại ngậm ngùi xúc động : “Ta thương xót đám dân nầy, vì họ bơ vơ vất vưởng như đàn chiên không mục tử…” (Mt 9,36), và Ngài đã sai các môn sinh phân phát những tấm bánh và con cá để sẻ chia tình yêu của Ngài (Mt 14, 13-16). Và chúng ta cũng biết được rằng : ở trung tâm của sự “rung động đầy lòng xót thương” đó chính là một Giao Ước. Giao Ước Si-Nai hay Giao Ước mới bằng Máu của Đức Kitô đó chính là “sự cụ thể hóa tình yêu thương của Thiên Chúa dành cho Dân Ngài, sự bảo đảm tuyệt đối cho sự trung thành của Trái tim Thiên Chúa bất chấp sự bội phản vong ân của trái tim con người. Và đó chính là sự thật, một sự thật mà thánh Phaolô trong BĐ 2 hôm nay đã cố gắng thuyên giải : khi chúng ta còn là tội nhân Thiên Chúa đã trao ban Con Một hy sinh chịu chết để tái lập sự hòa giải và ban ơn cứu độ…

            Kể từ ơn gọi tông đồ ấy, Mô-sê cùng với đoàn Dân ưu tuyển hồ hởi lên đường về Đất hứa và tuyên rao quyền năng Thiên Chúa cứu độ. 20 thế kỷ sau, 12 Tông đồ của Đức Kitô lại hăng hái lên đường làm chứng tình yêu tự hiến của Con Thiên Chúa để phục sinh niềm hy vọng vĩnh cửu cho hạnh phúc bất diệt của con người. Và cứ như thế, chặng đường gian nan của lịch sử cứu rỗi cứ được tiếp tục đông vui tấp nập những bước chân lên đường.

            Như vậy, ý nghĩa đầu tiên của “ơn gọi Tông đồ” chính là sự gặp gỡ của tình yêu. Đúng hơn, đó chính là tia nhìn yêu thương của Thiên Chúa chiếu trên thân phận khổn khổ lạc loài của tất cả loài người chúng ta. Đứng trước hồng ân nầy, chúng ta chỉ biết dành cả một đời để tri ân và cảm tạ.

2. Ơn gọi Tông đồ : sự lựa chọn riêng biệt của Thiên Chúa.

            Thiên Chúa đã từng nói với tiên tri Samuel : “Con người đánh giá theo cái nhìn bên ngoài, nhưng Thiên Chúa lại nhìn thấy tận cõi lòng”. Và theo tiêu chí đó, chàng Đa-vít út ít, nhỏ con nhưng “có đôi mắt xanh có gương mặt đẹp” đã được xức dầu tấn phong làm vua của ít-ra-en để ông ta lên đường đưa Dân Chúa sang một bước ngoặc mới của chuơng trình cứu rỗi. Cũng y chang cung cách đó, Đức Kitô đã tuyển lựa các dân chài xứ Ga-li-lê để kế tục sự nghiệp Ngài trên trần gian và làm cho công trình tình yêu bằng cái chết và sự sống lại của Ngài được tồn tại và phát triển trên mọi miền thế giới. Cũng chính trong ý nghĩa nầy, mà chúng ta dám mạnh mẽ tự khẳng định chính mình : Thiên Chúa yêu thương tôi và đang gọi mời tôi cùng lên đường cho dù tôi chỉ là kẻ tội lỗi, bất xứng. Nếu cả một đoàn dân o hợp, ngựa chứng, hay bất trung bội phản như dân ít-ra-en mà Thiên Chúa vẫn bao dung chịu đựng, tận tình chăm sóc dìu đưa…thì Hội Thánh hôm nay nào có khác gì : Một tập hợp lộn xộn hổ lốn, không bỏ sót một thành phần nào : lương thiện hay bất hảo, tốt lành thánh thiện hay ác độc dã man….tất cả đều có chỗ của mình để được chăm sóc và yêu thương, khoan dung và tha thứ. Tuy nhiên, nhóm Tông Đồ cũng đồng nghĩa với nhóm của hiệp nhất, yêu thương, cảm thông và phục vụ. Cho dù tai tiếng, gian ác, bán nước chạy theo ngoại bang như Mathêô thu thuế hay, cuồng nhiệt đối kháng cách mạng như Si-mon nhiệt thành, tất cả khi “trở thành Nhóm Mười Hai” thì mọi đố kỵ, cách ngăn phải nhường chỗ cho yêu thương hiệp nhất..

3. Ơn gọi Tông Đồ : Lên đường xây dựng nền văn minh tình thương và sự sống

“Chúa Giêsu gọi 12 môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trước các thần ô uế, để các ông trừ khử chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 10,1)

Vào thời Chúa Giêsu, người ta quan niệm người bị tật nguyền là người tội lỗi vì đã làm điều ô uế. Nhưng theo Chúa Giêsu, những người đó được sinh ra để làm sáng danh Chúa, và chính Ngài đã từng chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền. Ngài cũng đã cảm hoá được nhiều người tội lỗi trở về với Chúa Cha.

Ngày nay, sự ô uế hiện ở nhiều mặt : dối trá, tham lam, trộm cắp, ăn chơi sa đoạ…. Cánh cửa của sự ô uế vẫn luôn mở và tồn tại song song với cánh cửa Nước Trời. Chính vì thế, sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã ban cho các tông đồ đặc ân là trừ khử mọi ô uế và chữa lành mọi bệnh tật. Theo ngôn từ của Đức Cố Giáo Hoàng G.P. II đó chính là công cuộc xây dựng nền văn minh tình thương và sự sống để xua tan nền văn minh sự chết

Đặc ân ấy ngày nay không chỉ dành riêng cho 12 tông đồ mà cho mọi tín hữu. Mỗi người kitô hữu phải nhận lấy nhiệm vụ trừ khử ô uế nơi chính mình và giúp anh em thoát khỏi mọi điều ô uế. Nếu không, sự ô uế sẽ bào mòn trái tim, sẽ làm vẫn đục lương tâm đến độ phản bội trâng tráo như Giuđa Ít-ca-ri-ốt. Vâng, Chúa cũng chọn Giuđa, cũng ban quyền cho Giuđa và cũng sai Giuđa đi rao giảng Tin Mừng. Nghĩa là Chúa cũng tin tưởng và đặt hy vọng nơi Giuđa. Nhưng Giuđa đã không đáp lại niềm tin tưởng và hy vọng của Chúa.

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho các tông đồ quyền trừ khử mọi ô uế nhằm làm sáng danh Chúa, thì xin Chúa cũng ban cho chúng con thêm sức mạnh để trừ khử ô uế nơi chính mình, sống tốt hơn và yêu mến Chúa luôn.

Chúa cũng tin tưởng và hy vọng nơi con. Xin cho con đừng phụ lòng Chúa.



 
Lm. Giuse Trương Đình Hiền

     Giáo Hạt Phú Yên