(Ga, 20.19-23)
Nếu sự kiện Chúa lên trời kết thúc Phúc âm theo thánh Luca, thì chính sự
kiện này lại mở đầu sách Công vụ Tông đồ. Không phải ngẫu nhiên ma Luca
làm thế. Trong quyển Phúc âm của mình, Luca hé mở một phần suy nghĩ khi
ghi lại câu nói của Chúa Giêsu ngay trước lúc Người lên trời: “Thầy sẽ gởi
cho các con điều mà Cha Thầy đã hứa” (Lc 24, 49). Và trong Công vụ Tông đồ,
điều mà Chúa Cha đã hứa trở nên hiệu lực: Chúa Thánh Thần đang hoạt động
mạnh mẽ trong thế giới. Như vậy điều quang trọng đối với thánh Luca, có lẽ
không phải kết thúc hay mở đầu một quyển sách. Trên hết, ngài muốn nói với
chúng ta rằng: Chúa lên trời kết thúc một giai đoạn lịch sử mà trong đó
lời hứa cứu độ đã được thực hiện và mở ra một giai đoạn lịch sử mới, bao
gồm các hoạt động của Chúa Thánh Thần. Một trong các hoạt động đó là nâng
đỡ đức tin chúng ta.
1. Người nâng đỡ đức tin trong chính ý thức truyền giáo nơi mỗi người
Điều này rõ ràng qua thái độ của các tông đồ. Thánh gioan kể lại: một buổi
chiều Chúa nhật, các tông đồ tụ họp và “đóng kín” cửa lại. Ở đây hai từ
“đóng kín” cần được nhấn mạnh. Vì các ngài không “đóng kín” để tránh sự ồn
ào, không “đóng kín” để tạm quyên đi những lo toan đời thường, không “đóng
kín” vì gặp gỡ Thiên Chúa. Nhưng “đóng kín” vì “sợ người Do thái”. Và bởi
“sợ”, nên dù “đóng kín”, các thánh tông đồ vẫn ở trong tâm trạng rối bời.
Nhưng khi Chúa Thánh Thần ngự đến, tâm trạng rối bời này bị phá vỡ. Ý thức
truyền giáo phát triển từ con số không, bỗng vượt quá sức người bé bỏng
của các tông đồ, và tỷ lệ thuận với lòng can đảm phát xuất từ một đức tin
dũng mãnh: Tin vào Đấng phục sinh. Từ đây, chính Thánh Thần tác động, làm
cho các ngài mạnh dạn loan báo Lời Chúa, dám sống, dám chết cho đức tin
dũng mãng ấy.
Lẽ nào, sau khi nhận ra thái độ truyền giáo của các thánh tông đồ, chúng
ta lại trở về với cuộc sống đời thường mà không có gì thay đổi? Ngay từ
bây giờ, ta hãy sắm cho mình một ý thức truyền giáo bằng chính trách nhiệm
hằng ngày của ta: đó là trách nhiệm của một linh mục, một người buôn bán,
một người dạy học, một công nhân, một học sinh... Ta cũng có thể thể hiện
tinh thần truyền giáo trong những việc làm hết sức nhỏ bé như: tha thứ cho
một người mất lòng ta, dắt một cụ già qua đường, chào hỏi những người ta
quen biết...
Nếu ta có một ý thức truyền giáo trong trách nhiệm và trong những việc làm
từ ngày này qua ngày khác như thế, không những đức tin không bị lung lạc
giữa các môi trường ta sống, mà còn vững mạnh và có sức thu hút nữa. Bởi
vì Chúa Thánh Thần đang hoạt động nơi ta, làm cho nó trở thành khí cụ đưa
công việc truyền giáo thầm lặng của mọi người đạt hiệu quả.
2. Chúa Thánh Thần nâng đỡ đức tin trong những hoàn cảnh khó khăn của
đời sống
Ai mà không ít là một lần thấm thía nỗi đau, nỗi bất hạnh? Đó có thể là
cái chết bất ngờ của một người thân, một cơn bạo bệnh, một tình yêu bị phụ
bạc... Đó cũng có thể là cái nghèo, cái dốt, là đứa con chưa ngoan, vợ
chồng thiếu tin tưởng nhau... Trong hoàn cảnh khó khăn như thế, đức tin bị
chùn bước chăng?
Vì tính người mỏng dòn, nên đức tin cần được tôi luyện. Các thánh tông đồ
cũng từng được tôi luyện như thế. Đức Giêsu, người mà Phêrô đại diện anh
em mình tuyên xưng là Con Thiên Chúa; người đã từng hiển dung trước mặt
Phêrô, Gioan, Giacôbê; người đã từng làm phép lạ như “Đấng có uy quyền”
trước mặt các ngài, bây giờ chỉ là một người bị đánh bại thê thảm. Trong
hoàn canh đó niềm hy vọng của các tông đồ như một tim đèn chực tắt. Đức
tin đang lụn dần.
Khi Chúa Thánh Thần đến, đức tin các tông đồ trở nên mạnh mẽ. Người không
chỉ nâng đỡ cách nhất thời, nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào mà các ngài
gặp phải như: bị chống đối, bị sỉ nhục, bị tù đày, nhất là bị sát hại.
Ngày nay Chúa Thánh Thần vẫn ở với ta. Tôi có kinh nghiệm thế này: trong
những hoàn cảnh xem ra bi đát nhất, tôi lại được ơn nâng đỡ nhiều nhất.
Khi biến cố ấy qua rồi, tôi thường nhìn lại, và rất nhiều lần phải tự thốt
lên: ôi tình yêu nhiệm mầu!
Tôi đồng cảm rất sâu với tư tưởng của Hội đồng Giám mục Việt Nam trong bản
góp ý cho tài liệu làm việc của Thượng Hội đồng Giám mục Á châu. Tư tưởng
đó là: “Hội Thánh tại Á châu phải trở nên một Giáo Hội không quyền lực”.
Nhìn vào Hội Thánh Việt nam, tôi thấy rất đúng! Nhưng cũng rất lạ lùng, vì
một Hội Thánh như thế lại có sức sống căng tràn và đức tin vững vàng.
Cũng thế, chính tôi tận mắt hoặc nghe kể lại những cảnh đời rất bế tắc,
nhưng niềm tin yêu lại sáng ngời. Có ai đã từng chứng kiến cảnh một cô gái
trẻ bị bệnh ung thư sắp chết, an ủi người mẹ đang nứt nỡ chưa? Đó là một
giáo lý viên. Thấy tôi đến thăm, cô nhờ tôi nói chuyện với mẹ cô để xoa
dịu nỗi đau của bà. Cô hứa, trước tòa Chúa, cô sẽ cầu nguyện cho gia đình
cô, cho cha sở, cho tôi và cho lớp giáo lý mà cô đang phụ trách. Trong
tình cảnh đó, tôi chỉ còn biết im lặng đón nhận bài học về đức tin mà cô
vừa giúp tôi nhận ra.
Bởi đâu một Giáo Hội còn trẻ trung, còn thiếu thốn nhiều mặt như Giáo Hội
tại Việt Nam lại căng tràn sức sống? Bởi đâu nơi một cô gái yếu mềm lại ẩn
chứa một đức tin can đảm đến thế? Chính Chúa Thánh Thần tạo nên tất cả.
Đấng “Phù Trợ” mà Chúa Giêsu ban đang âm thầm nâng đỡ đức tin của Hội
Thánh, của mỗi người. Chỉ cần biết mở lòng ra, chỉ cần khiêm tốn một tí,
và đừng ở lỳ trong sự cứng cỏi, chúng ta sẽ khám phá ra sức mạnh của Chúa
Thánh Thần đang tác động nơi niềm tin của mình. Đành rằng ai cũng sợ đối
đầu với đau khổ, nhưng đau khổ lại là phương thế rèn luyện đức tin. Tin
rằng Chúa Thánh Thần sẽ không để chúng ta chiến đấu một mình, Người nâng
đỡ như đã từng nâng đỡ các thánh tông đồ khi xưa.
Lời của Đấng Phục sinh nói với chúng ta: “Bình an cho anh em”. Xin Ngài
ban ơn bình an đó cho chúng ta, vì ơn bình an rất cần cho những người sống
đời truyền giáo. Ơn bình an cũng rất cần cho những biến động, những thăng
trầm của cuộc đời. Xin dâng tất cả lên Chúa Thánh Thần, Đấng là sức mạnh
nâng đỡ đức tin chúng ta.
|