Lc 24, 13-35
Một bà già người Đức thuật lại câu truyện mà chính bà là người trong
chuyện: Khoảng năm 1942, bà và một số người Đức bị đưa đi lưu đày xa quê
hương. Tất cả là người Công giáo và cùng lao động tại một nông trường, nơi
ấy không có nhà thờ cũng không có linh mục. Nhưng mỗi chiều Chúa nhật, họ
được phép tụ họp trong một nghĩa trang để cầu nguyện với nhau. Khi biết
cách đó một ngàn cây số, có linh mục thì họ quyết định hàng tháng đóng góp
một số tiền để mua vé cho một bà già đi đến nơi đó mang Mình Thánh Chúa về
cho họ chịu. Mỗi Chúa nhật họ đều trung thành gặp gỡ nhau, sốt sắng cầu
nguyện, suy niệm Lời Chúa, cuối tháng thì rước Mình thánh Chúa. Trong suốt
20 năm dài, cộng đoàn Kitô hữu đó sống đùm bọc, yêu thương nhau cho đến
năm 1962 được trả tự do. Bà già thuật lại câu chuyện trên chính là người
điều khiển cộng đoàn cầu nguyện mỗi chiều Chúa nhật. Sau khi kể lại câu
chuyện này thì bà thêm: "Mặc dầu được thả về tự do, nhưng chúng tôi ra về
với một niềm lưu luyến sâu đậm và nhớ nhung vô cùng những phút giây đoàn
kết, yêu thương trong tình người và tình Chúa đó."
Câu chuyện cảm động ở trên một phần nào đã diễn tả được ý nghĩa của bài
Phúc âm hôm nay. Hai môn đệ trên đường đi đến làng Emmau, một làng cách
Giêrusalem 7 miles, một môn đệ tên là Cleopha, còn môn đệ kia có thể là
chính thánh Luca mà các nhà chú giải Thánh Kinh cho rằng vì khiêm nhường
nên thánh sử giấu tên.
Hai môn đệ cùng đi với nha. "Hai người" chỉ về ý nghĩa cộng đoàn
chứ không phải một người thì lẻ loi, đơn độc. Con người khi được gửi vào
trần gian nầy là để sống cộng đoàn, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải để
sống đơn độc và ích kỷ. Xét về mặt xã hội thì sự tương trợ là một ích lợi
cho thương mại, cho hội đoàn, cho pháp luật... Xét về mặt tôn giáo thì sự
tương trợ là một điều đáng ca ngợi, chính Chúa Giêsu đã lên tiếng, "Nơi
đâu có 2, 3 người họp nhau lại vì danh Ta thì Ta ở giữa họ." Thiên
Chúa đứng về phe những người đoàn kết, quan tâm nhau, chứ Ngài không về
phe những ai chia rẽ, ích kỷ. Ngay từ thời Giáo hội Sơ khai, sách Tông đồ
công vụ kể lại các tín hữu một trí một lòng, biết quan tâm đến nhau vì thế
họ được toàn dân mến chuộng và càng này Chúa càng làm gia tăng số người
vào Đạo.
Ngày nay khi nói đến từ ngữ "Emmau" người ta thường nhắm đến ý
nghĩa "Đồng Hành" tức : cùng đi - cùng chia sẻ - cùng hưởng nhận -
cùng khích lệ - cùng giúp đỡ - cùng lo cho nhau. Đời sống "đồng hành"
căn bản đến từ đời sống gia đình, dòng tu, hội đoàn, giáo xứ, rồi Giáo hội.
Tuy nhiên, nếu chỉ cậy vào sức con người thôi thì cho dù chúng ta có hợp
nhau lại vẫn có nhiều vấn đề không thể giải quyết được, vì nó ở ngoài khả
năng trí óc và bàn tay của chúng ta. Phúc âm nói rõ 2 môn đệ cùng đi với
nhau lúc đầu thì họ buồn bã (có thể họ còn thất vọng và sợ sệt nữa), thế
nhưng khi có Chúa Giêsu cùng đi với họ thì lòng họ ấm lên và hăng hái khác
thường, đến nỗi ngay trong đêm đó họ quay trở lại Giêrusalem để báo tin
cho 11 tông đồ. Chúng ta cũng cần có Thiên Chúa đồng hành với chúng ta để
nhờ "bộ óc và bàn tay" của Ngài giải quyết các vấn đề cho chúng ta.
Hơn nữa chính sự hiện diện của Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta hăng hái đi cho
trọn con đường trên trần gian này.
Con đường Emmau là hình ảnh của con đường trên trrần gian này. Kinh nghiệm
lịch sử và chính cảm nghiệm cá nhân dạy chúng ta biết, con người không thể
sống và phát triển ở môi trường lẻ loi, đơn độc được, trái lại con người
cần tương trợ, đồng hành với nhau. Quan trọng hơn nữa là có Thiên Chúa
đồng hành với chúng ta để dù đường có quanh co, hiểm trở cũng đừng lo, vì
Chúa là "Đường" dẫn về đích dù trên đường có tối tăm, hang hóc cũng
đừng lo vì chính Chúa là "Sự Sáng", dù cuối cùng tử thần có nhào
tới bên chúng ta cũng đừng lo vì chính Chúa là "Sự Sống Lại." |
|
Lm Louis Hữu Độ, CMC |