CHÚA GIÊ-SU LÀ ĐƯỜNG, LÀ SỰ THẬT VÀ LÀ SỰ SỐNG

Gs. TRẦN THỊ NHAN

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và các môn đệ trước giờ biệt ly. Chắc hẳn có nhiều môn đệ trong buổi trò chuyện này, nhưng thánh Gio-an chỉ nhắc đến hai môn đệ Tô-ma và Phi-líp-phê. Nhờ câu hỏi của hai ông, Chúa Giê-su cho ta hai mạc khải quan trọng về Ngài:

“Chính Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”

“Ai thấy Thầy là thấy Cha. Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy”

Trước tiên, chúng ta cùng nhau suy niệm về: Chúa Giê-su là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.

Chúa Giê-su khẳng định mình là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống. Các môn đệ không hiểu ý nghĩa của lời khẳng định này.

Cũng như chúng ta hôm nay, các môn đệ thời ấy cũng phải trải qua một thời gian dài mới nghiệm ra được ý nghĩa đích thực của lời khẳng định này.

    1. Đức Giê-su là Đường vì Ngài dẫn tín hữu đến với Chúa Cha, nguồn Hạnh Phúc đích thực:

Trong Phụng Vụ tôi thường nghe ca đoàn hát như thế này: “Chúa là Đường, đường ánh sáng, đường đưa con tới Quê Trời. Chúa là Đường, đường sáng tươi...”

Tự bản chất, con đường dùng để nối hai con người lại với nhau. Ngày nay phương tiện giao thông, truyền thông đã đạt đến đỉnh cao. Có nhiều đường để nối kết con người với nhau: đường bộ, đường thủy, đường hàng không, đường điện thọai, đường fax, đường e-mail. Các con đường loài người làm ra để có phương tiện giao tiếp với nhau, gặp gỡ nhau, ngày càng tăng và càng hiện đại. Thế nhưng chưa có ai làm ra được con đường nào dẫn đưa nhân loại về với Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên họ.

Do đó, Thiên Chúa phải sai Con Một của Ngài là Đức Giê-su Ki-tô xuống thế làm người, để dẫn đưa loài người về cùng Thiên Chúa là Cha của họ. Con Đường Giê-su nối trời cao với đất thấp. Đi trên Con đường Giê-su loài người sẽ nhận biết Thiên Chúa là Cha đích thực của mình, sẽ nhận ra sự thật trần trụi của kiếp người và sẽ được sống dồi dào sự sống của Thiên Chúa

Thế nhưng, đường ánh sáng Giê-su có vẻ khó đi. Để có thể đi đến đích, khách bộ hành cần có những điều tối quan trọng. Đó là tinh thần đức tin, vâng phục, khiêm hạ và yêu thương. Con đường Giê-su không rộng rãi thênh thang như xa lộ, không đầy đủ tiện nghi như khách sạn năm sao. Con đường Giê-su đầy chông gai trắc trở.

Có những đoạn gồ ghề như đường lên đỉnh Can-vê.

Có những đoạn âm thầm như đường làng Na-da-rét.

Có những đoạn rền vang âm thanh và sắc màu như đoạn đường hoa lá vào thành Giê-ru-sa-lem.

Trên những đoạn đường đó, khách bộ hành cần vận dụng Lòng Tin để khỏi ngã quị trước sức mạnh của ma quỷ; cần vâng phục thánh ý của Chúa trên cuộc đời mình; và nhất là cần khiêm hạ nhận biết mình chỉ là một khách lữ hành nơi trần gian ; để nhờ đó mà mong muốn đi đến Quê Thật, để nhờ đó mà biết yêu thương và giúp đỡ những người cùng đi trên đường lử hành như mình.

Đức tin, vâng phục, khiêm hạ và yêu thương, hành trang cần và đủ để bước đi trên con đường Giê-su, đường dẫn đến Sự Thật.

b. Đức Giê-su là Sự Thật vì Ngài phát xuất từ Chúa Cha là Nguồn Chân Lý, và Ngài dạy cho chúng ta biết Chúa Cha:

Chúng ta đang sống trong một thế giới tràn đầy sự dối trá. Dối trá trong chính trị, dối trá trong kinh doanh mua bán, dối trá trong công tác giáo dục, dối trá trong quan hệ cư xử với nhau. Dối trá dẫn đến lòng căm thù, ghen ghét nhau, đến nỗi có ai đó đã phải kêu lên: ”Người đối xử với người còn hơn loài lang sói !” ( “Homo homini lupus” )

Thế nhưng, nếu “giết người đi thì ta ở với ai ?” ( lời trong một bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy ). Bởi vậy những nỗ lực đi tìm sự thật để xây dựng hòa bình cho nhân loại quả là đáng quí, đáng trân trọng. Một đặc điểm của thời đại chúng ta là: người ta thích nghe điều dối trá hơn là sự thật. Thật là nghịch lý, khi lòng trí ta muốn tìm sự thật thì lổ tai ta lại chấp nhận nghe điều dối trá. Người ta chỉ có thể dối trá khi còn có kẻ thích nghe.

Chúa Giê-su đến để thống nhất con người bị phân hủy vì tội lỗi. Ngài ban cho chúng ta khả năng nhận ra sự thật. Lời Ngài là Chân Lý, là sự thật vì phát xuất từ Chúa Cha. “Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luon ở trong Thầy chính Người làm những việc của mình” ( c.10 ). Vậy ta thử tự hỏi xem mình có nghe va thực hành Lời Chúa để được sống dồi dào không ?

Trong những ngày này chúng ta nhớ đến Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2 vừa nằm xuống. Ngài là một chứng nhân của Sự Thật. Ngài đã sống trọn vẹn cuộc đời yêu thương phục vụ theo gương Chúa Giê-su. Ngài là hiện thân của Đức Ki-tô Mục Tử Nhân Lành, chăm lo cho đoàn chiên trong ràn và cả những con chiên ngoài ràn nữa. Ngài là người của Thiên Chúa chỉ biết rao giảng Sự Thật, cho dù sự thật đó có phũ phàng đến đâu chăng nữa, có làm mất lòng ai đó chăng nữa, ngài vẫn cứ lên tiếng.

Chúa Giê-su là Sự Thật phát xuất từ Nguồn Sự Thật là Chúa Cha. Các lời rao giảng của Ngài là Chân Lý. Bởi vậy ai thi hành lời dạy của Ngài đều trở thành chứng nhân của Sự Thật và trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài.

Có một chi tiết trong Tang Lễ Đức Thánh Cha làm tôi xúc động. Đó là Ngài được an táng trong ngôi mộ trước đây vốn là ngôi mộ của Đức Giáo Hoàng Gio-an 23. Chúa Giê-su được an táng trong ngôi mộ mới dành cho ai đó. Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2 được an táng trong ngôi mộ cũ của vị tiền nhiệm. Một cách nào đó, Chúa Giê-su và Đức Gio-an Phao-lô 2 không có phần mộ dành riêng cho mình. Cả hai được chôn nhờ ở phần mộ của người khác ! Một sự giống nhau kỳ lạ !

Chúa Giê-su là Sự Thật. Đức Thánh Cha đã thi hành nhiệm vụ loan báo Sự Thật cho thế giới. Thánh Gio-an viết: “Kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa.” ( Ga 3, 21 ).

Tôi nghĩ câu này đã tỏ hiện qua Lễ Tang của Đức Thánh Cha. Chúa Giê-su Phục Sinh vẫn là một Sự Thật ngàn đời, có sức thu hút cả thế giới là những người đang đi tìm sự thật về chính số phận của mình. Hãy để Đức Giê-su là Đường Anh Sáng hướng dẫn chúng ta vào sự sống thật với Thiên Chúa. Hãy noi gương Đức Gio-an Phao-lô 2 sống và làm việc cho Chúa không phải bằng sức lực yếu đuối của con người nhưng bằng sức mạnh của Thần Khí Sự Sống.

c. Đức Giê-su là Sự Sống vì “Sự Sống đích thật là nhận biết Chúa Cha và Đấng Ngài sai đến là Đức Giê-su Ki-tô":

Đọc Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giê-su là người mang sự sống đến cho con người. Quan sát chung quanh, ta thấy con người sống theo nhiều kiểu cách khác.nhau. Có người sống nghèo nàn rách rưới nơi đầu đường xó chợ. Có người sống phung phí nơi vũ trường khách sạn. Có người sống âm thầm không tên tuổi. Có người danh nổi như cồn, ai ai cũng biết tiếng. Có người sống khoái lạc nơi bia ôm thuốc lắc. Người khác mong tìm giàu sang nơi canh bạc đỏ đen. Có người sống thanh thản trong đời tu hành. Có người tất bật trên đường danh lợi...

Làm sao kể cho hết các kiểu sống của con người. Thật là mỗi người mỗi kiểu ! Vậy thì, kiểu sống nào là kiểu sống mang lấy sự sống dồi dào của Chúa Giê-su ?

Nhìn lại cuộc đời Chúa Giê-su nơi trần thế, từ lúc sinh ra cho đến lúc tắt thở trên thập giá, ta thấy Chúa Giê-su sống như thế nào ? Thánh Phao-lô viết cho tín hữu Phi-lip-phê: “Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết trên cây thâp tự. Chính vì thế Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu”. ( Pl 2, 1 – 9 )

Cuộc sống của Chúa Giê-su là một cuộc sống kết hợp trọn vẹn với Chúa Cha, yêu thương và phục vụ nhân lọai. Ngài tự hủy mình ra không để phục vụ nhân loại, để mang Sự Sống đích thực cho nhân loại. Đức Ki-tô phục vụ thế nào ? Phục vụ ai ?

Ở mái nhà Na-da-rét, Ngài phục vụ cha mẹ như người con hiếu thảo. Ở tiệc cưới Ca-na, Ngài phục vụ đám cưới bằng rượu ngon và sự hiện diện đầy thân thương và quyền năng. Ở thành Na-im, ở Bê-ta-ni-a Ngài đem lại sự sống cho người mẹ mất con, người chị mất em đem nụ cười thay cho dòng lệ.

Trên mọi nẻo đường xứ Palestine, Ngài phục vụ những kẻ phong cùi, mù, què, câm điếc, người phụ nữ bị băng huyết, người phụ nữ bị còng lưng, người bị quỉ ám. Ngài đem lại cho họ sức khỏe và bình an để được sống như con cái trong gia đình Thiên Chúa. Ngài đã phục vụ những con người bị xã hội rẻ rúng khinh chê và loại trừ vì họ ngoại tình, vì hành nghề bất chính. Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, Gia-kêu, Mát-thêu là những con người tiêu biểu. Ngài giúp họ tin vào tình thương Thiên Chúa, giúp họ đứng dậy lấy lại phẩm giá tốt đẹp của chính mình và sống một cuộc sống mới trong Chúa.

Trên hoang mạc, nơi núi cao, giữa hội đường, Ngài phục vụ bằng Lời Chân lý, bằng Tin Mừng giải thoát để dẫn đưa mọi người vào Ơn Cứu Độ, vào quỹ đạo yêu thương. Trong bữa Tiệc Ly, Ngài nêu gương phục vụ qua cử chỉ rửa chân cho môn đệ và lập Bí Tích Thánh Thể để nuôi sống Dân Ngài.

Trên thập giá, Ngài phục vụ bằng chính cuộc thương khó của mình, dâng lên Cha tấm thân bầm dập làm của lễ toàn thiêu để đưa nhân loại về cùng Cha.

    • Và hôm nay đây Ngài vẫn tiếp tục phục vụ qua Chúa Thánh Thần, qua Giáo Hội, qua các môn sinh của Ngài là mỗi một Ki-tô hữu chúng ta đây. Xác tín rằng Chúa Giê-su là Sự Sống thật và người Ki-tô hữu đã được tháp nhập vào Sự Sống này qua Bí Tích Thánh Tẩy chúng ta hãy chọn cho mình kiểu sống như Chúa Giê-su đã dạy: Sống yêu thương và phục vụ. Như thế bằng chính cuộc sống của mình, ta lan tỏa sự sống thật của Chúa cho mọi người.

Tôi có ghi lại một đoạn rất thấm thía đọc được trên báo Ephata số 60:

“Ai chỉ biết sống cho chính mình, thì không sống cho ai hết, và cũng chẳng sống cho chính mình nữa. Nếu bạn là một người ích kỷ, bạn đã giết chết tình yêu thương rồi, và sẽ phải bằng lòng với những điều bé mọn. Bạn sẽ chỉ tích chứa những giàu sang vật chất, và bạn sẽ phải bỏ của cải lại đàng sau cho những người thừa tự. Họ là những người đang chờ bạn chết đi. Nếu bạn là một kẻ lười biếng, thì lại càng tệ hại hơn nữa. Bởi vì bạn sẽ không bao giờ có gì cho chính bạn cả. Nếu bạn là một người nhàn rỗi, bạn sẽ phung phí cả thời giờ quý báu Thiên Chúa nhân lành đã ban nhưng không cho bạn.

Chỉ sống cho chính mình thật là đáng buồn và đáng thương biết bao ! Đó là một ảo tưởng liên lỉ. Bởi vì khi chỉ có một mình thì bạn cũng sẽ không thể hưởng nếm được cuộc đời. Cuộc đời của bạn khi đó sẽ chỉ là một cuộc đời vất vưởng. Tại sao bạn lại không bắt đầu nhìn quanh mình ? Chỉ cần khám phá ra vũ trụ đang vây quanh bạn, thiên nhiên đang che chở bạn, bạn tự nhiên cảm thấy nhu cầu tìm lên với Thiên Chúa. Nếu bạn khám phá ra Thiên Chúa, thì cái ích kỷ của bạn sẽ giảm xuống, sự lười biếng của bạn sẽ chuyển động. Bởi vì nhu cầu muốn đến gần Nguồn Mạch của mọi sự phong phú và Sự Sống đích thực, sẽ mạnh mẽ hơn chính bản thân bạn.

Ai chỉ biết sống cho chính mình, thì người đó không sống, mà chỉ lớn lên vất vưởng như cỏ cây. Đó là một định luật tự nhiên, không miễn trừ cho ai cả”.

Qua bài báo đó chúng ta hãy tự hỏi: Tôi đang sống cho ai đây ? Tôi đang đi trên con đường nào, Đường Giê-su dẫn đến Sự Sống dối dào hay đường danh lợi đưa đến sự chết ?

Khi đã trả lời được câu hỏi này rồi thì chính lúc đó ơn Chúa sẽ giúp ta biết mình phải làm gì để được sống hạnh phúc với Chúa và với anh em. Chúng ta hãy cầu nguyện xin Chúa lôi kéo ta đi vào con đường đúng cần phải đi.

Lạy Chúa Giê-su là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin giúp chúng con biết chọn con đường Giê-su mà tiến bước nơi dương thế này. Vì chỉ có như thế chúng con mới sống trong sự thật và được sống dồi dào trong Chúa ở ngay đời này. Amen.

 


CHÚA LÀ CON ĐƯỜNG

Lạy Chúa, mỗi khi con vừa ra khỏi nhà, nổ máy xe và khởi hành, con lại nhớ đến Chúa. Chúa là Con Đường cho con đi trong cuộc lữ hành trần thế này. Con tự hỏi: con có biết đi cho đúng đường đúng hướng mà Chúa muốn con đi hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con băn khoăn do dự không biết phải đi đâu, con lại nhớ Chúa: Chúa là Con Đường Quan Phòng nhưng đòi hỏi không ít Phó Thác. Con tự hỏi: con có biết bấm số máy điện thoại Cầu Nguyện để gọi Chúa, để xin Chúa chỉ dẫn hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con thong dong bách bộ dạo chơi trên phố, con lại nhớ đến Chúa. Chúa là Con Đường dẫn con tới chỗ nghỉ ngơi thanh thản và ung dung. Con tự hỏi: con có biết tìm gặp Chúa như là Bến Đậu Bình An đích thực cho đời con hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con căng thẳng vội vã phóng xe để lo một công việc nào đó, để hẹn gặp một người nào đó, con lại nhớ đến Chúa: Chúa là Con Đường Cứu Độ Yêu Thương. Con tự hỏi: Con có biết giải quyết công việc ấy, hay gặp người ấy bằng một thái độ và một phương thức của Tin Mừng hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con bị kẹt xe, phải dừng lại hoặc nhích đi từng chút một giữa khói xe, bụi bậm, nóng bức và tiếng ồn đinh tai nhức óc, con lại nhớ đến Chúa: Chúa là Con Đường Hy Vọng. Con tự hỏi: con có biết nhẫn nại đợi chờ trong mọi lúc, mọi biến cố cuộc đời hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con gặp một đoạn đường quá xấu, đầy ổ gà hoặc vũng lầy rác rưởi, con lại nhớ đến Chúa: Chúa là Con Đường hẹp đã vào Nước Trời. Con tự hỏi: con có biết can đảm chấp nhận khó nhọc hy sinh để vượt qua và chiến thắng hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con bị lạc lối giữa đường ngang ngõ dọc như một mê cung của thành phố, con lại nhớ đến Chúa: Chúa là Con Đường ngắn nhất dẫn đến Chúa Cha. Con tự hỏi: con có biết quyết định chọn lấy Chính Lộ mà an tâm dấn bước hay không ?

Lạy Chúa, mỗi khi con bị tai nạn trên đường, con lại nhớ đến Chúa: Chúa là Con Đường của Thập Giá Đau Thương. Con tự hỏi: con có biết tận dụng sự rủi ro này như một cơ hội để nhận ra phần lỗi của mình và tha thứ cho người đã gây ra thiệt hại cho con hay không ?

Lạy Chúa, và mỗi khi con thở phào vì đã đến được nơi con muốn đến, con lại nhớ Chúa: Chúa là Con Đường đưa về Hạnh Phúc duy nhất. Con tự hỏi: con có biết dành ra một phút, vâng chỉ một phút thôi, để cám ơn Chúa vì đã hoàn tất được một chặng đường nhỏ, và đã gần được Nước Trời thêm một tý rồi hay không ?

LÊ QUANG UY

     Giáo Hạt Phú Yên