|
Một kẻ gian ác nọ liền
sau khi chết bị điệu ra trước tòa Thiên Chúa phán xét. Hôm ấy không có
Chúa mà chỉ có bốn nhân vật nổi tiếng trong Kinh Thánh là Abraham, David,
Phêrô và Luca. Một bầu khí thinh lặng nặng nề bao trùm phiên xử trong khi
tiếng nói của một người không thấy mặt đọc lại cuộc đời của người chết.
Không thấy có bất cứ một hành động tốt nào được ghi lại trong hồ sơ của
người đó. Sau khi hồ sơ được khép lại, tổ phụ Abraham liền đưa ra phán
quyết như sau:
-
Những
người như ngươi không thể nào được cho vào thiên đàng, hãy lui ra.
Con người độc ác kêu
lên:
-
Thưa cha
Abraham, con không dám tự biện hộ, con không còn chọn lựa nào khác hơn là
kêu xin lòng nhân từ. Chắc chắn hơn ai hết, cha hiểu được thế nào là lòng
nhân từ và thương xót cho dẫu cha đã nói dối để cứu mạng mình khi nói rằng:
Vợ của Cha chỉ là em mình. Vậy mà do lòng nhân từ của Chúa, Cha đã trở
thành tổ phụ của nhân loại.
Vua David bác lời người
đó:
-
Tổ phụ
Abraham nói phải, ngươi đã phạm không biết bao nhiêu tội ác, ngươi không
thể vào Vương quốc của Ánh sáng được.
Con người khốn khổ liền
van xin:
-
Thưa vua
Davit, con nhận biết con là một kẻ tội lỗi nhiều, nhưng con vẫn dám xin
ngài tha thứ cho, Ngài đã phạm tội ngoại tình với người vợ của quan Uria
và sau đó để che đậy, ngài còn tìm cách giết ông ta. Xin ngài thương tha
cho con như Chúa đã thương tha cho ngài.
Thấy thế thánh Phêrô
lên tiếng:
-
Ngươi làm
sao so sánh được với vua David, ngài đã tha thiết thống hối ăn năn, còn
ngươi cứ dùng đủ mánh khóe bào chữa và kêu trách Chúa.
Nghe thế, tội nhân liền
thổn thức:
-
Lẽ ra con
đã phải câm miệng, thật ra trong suốt đời con chỉ kêu tên Chúa Giêsu trong
lúc giận dữ. Nhưng xin thánh Phêrô thương tha lỗi cho con, vì mặc dầu
Ngài thế hứa không bao giờ bỏ Chúa, mà ngài lại chối Chúa ba lần.
Thấy phiên xử cứ giằng
co mãi, thánh Luca lên tiếng:
-
Ngươi hãy
lui ra, ngươi không xứng đáng được vào Nưóc Chúa.
Người đàn ông chỉ biết
đứng cúi đầu buồn bã, nhưng như một cố gắng cuối cùng, người ấy liền ngước
mắt lên bốn vị quan tòa và nói với thánh Luca:
-
Thật sự
hồ sơ của con đã ghi rõ tội ác của con. Con đáng luận phạt. Nhưng con
tin chắc tổ phụ Abraham, vua David và thánh Phêrô sẽ bào chữa cho con, vì
các ngài cũng trải qua yếu hèn của con người mà được Chúa thương tha thứ.
Còn phần ngài, thưa vị lương y tốt lành, con biết ngài đã viết về lòng
thương xót hải hà của Chúa đối với chiên lạc. Con là chiên lạc mà Chúa
Giêsu đã bỏ 99 con khác đi tìm con, và còn sai 12 tông đồ đi cứu vớt con.
Vừa nghe nói thế, thánh
Luca liền ôm tội nhân vào lòng và cửa thiên đàng mở ra.
Theo tiếng Hy bá Lai,
lòng nhân từ chỉ lòng người mẹ, nó nằm trong lòng dạ hơn là trong trái tim.
Chỉ có tình thương nồng nhiệt của người mẹ mới cho chúng ta hiểu nổi tình
thương vô biên của Thiên Chúa đối với chúng ta, nhất là đối với kẻ tội lỗi,
người nghèo khó bé mọn. “Có người mẹ nào quên được đứa con thơ của mình,
hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi
nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49:15).
Dù có những
người mẹ độc ác bỏ con mình, Chúa không bao giờ bỏ chúng ta. Người còn
ban ơn chăm sóc chúng ta hằng ngày: “Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,
được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối. Như mẹ hiền an ủi con thơ,
Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy” (Is 66:12-13),
Chúng ta
thường nghe hát: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình….” Còn lòng Chúa
thương chúng ta không gì sánh được. Tình mẹ khó mà báo đáp đủ, còn tình
Chúa thì sao?
Trong Tin
Mừng hôm nay: “Chúa Giêsu thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ
lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9:36), nên
Người sai mười hai tông đồ đi cứu giúp họ, mang ơn cứu rỗi đến cho họ,
Người là Đấng giàu lòng thương xót, muốn cho mọi người được cứu thoát chứ
không muốn phạt ai.
Lạy Chúa, xin
cho cả cuộc sống chúng con được xây dựng trên niềm xác tín rằng: dù chúng
con có đốn mạc xấu xa đến đâu, chúng con vẫn luôn được Chúa yêu thương.
Amen!
|