Các
bạn trẻ thân mến,
Đi Đàng Thánh giá với Chúa Giêsu không phải là làm ơn cho Chúa đâu.
Trái lại, đó là một món quà Chúa tặng cho ta hôm nay.
Chúng ta hân hạnh được Ngài cho làm bạn, đi sau Ngài trên đường đến nơi
Ngài hiến mình cho Cha và cho nhân loại.
Ít môn đệ dám theo Chúa đến nơi Chúa chịu đóng đinh. Họ sợ.
Chúng ta cũng vậy. Cuộc sống của chúng ta thường xa lạ với Thánh giá.
Đi Đàng Thánh giá của Chúa sẽ giúp ta có đủ nghị lực để ta đi Đàng Thánh
giá của mình cho đến cùng, bất chấp những vấp ngã.
Hôm nay chúng ta muốn nói với Chúa rằng, con đường Ngài đã đi, chúng con
xin được đi.
CHẶNG I:
ĐỨC GIÊSU BỊ KẾT ÁN
Philatô đã giao Chúa Giêsu cho người ta đóng đinh vì ông sợ nhiều điều. Sợ
mất chức tổng trấn, sợ không được là “bạn của Xê-da”. Chức quyền, bổng lộc,
áp lực của giới lãnh đạo tôn giáo: tất cả đè nặng ông, khiến ông không dám
làm điều lẽ ra ông phải làm. Ông không dám tha bổng cho người vô tội.
Chúng con cũng sợ nhiều điều như Philatô, nên đôi khi chúng con cũng rửa
tay, phủi tay, không dám nhận trách nhiệm. Bởi đó thế giới này vẫn còn
biết bao nạn nhân của bất công và dối trá.
Xin cho chúng con biết yêu chuộng sự thật, can đảm làm chứng cho sự thật
với rất nhiều tình yêu, ở mọi nơi, trong mọi lúc, dù nói sự thật có thể
làm chúng con chịu mất mát, thiệt thòi. Nhưng xin cho chúng con cũng biết
bắt chước Chúa, vui lòng chịu đựng những bất công nho nhỏ hàng ngày từ
phía những người sống gần bên.
CHẶNG II:
ĐỨC GIÊSU VÁC THÁNH GIÁ
Đức Giêsu đón nhận thánh giá như từ chính tay Cha trao. Ngài không phàn
nàn về sức nặng hay về sự thô nhám của khúc gỗ này. Suốt đời Ngài đã sống
trọn vẹn cho Cha và cho con người. Ngài biết cuộc sống ấy sẽ khiến nhiều
kẻ thù ghét và đưa Ngài đến cái chết. Nhưng Đức Giêsu không né tránh. Ngài
không ngạc nhiên khi đón lấy thánh giá của mình. Thánh giá hôm nay là kết
quả của một đời tín trung phục vụ.
Chúng ta cũng được mời gọi vác thánh giá đi sau Đức Giêsu trong tư cách là
người môn đệ: “Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ bản thân, vác thánh giá của mình
hằng ngày và theo Ta.” Vác thánh giá là cái giá phải trả cho việc theo Đức
Giêsu. Bất cứ ai dám đặt Thiên Chúa lên trên hết, bất cứ ai dám ra khỏi
cái tôi của mình để sống cho tha nhân, bất cứ ai dám lội ngược dòng với
thế gian tội lỗi, đều được diễm phúc chia sẻ thánh giá với Đức Giêsu.
Mỗi người được mời gọi vác thánh giá của mình, thánh giá rất riêng tư, độc
đáo. Chúng ta tin rằng, nhờ ơn Chúa, mình có thể vác nổi thánh giá này để
lên tới đỉnh núi cuộc đời. Hãy yêu mến thánh giá mỗi ngày của bạn. Nếu bạn
nhận ra ý nghĩa của cây thánh giá, nó sẽ nhẹ đi rất nhiều và sẽ nở hoa.
CHẶNG III:
ĐỨC GIÊSU NGÃ LẦN THỨ NHẤT
Vấp ngã là chuyện của con người. Làm người ở đời mấy ai tránh khỏi có lần
vấp ngã. Tuy các sách Phúc Âm không nói đến việc Chúa ngã, nhưng điều đó
rất có thể đã xảy ra. Đức Giêsu có thể ngã vì vấp một viên đá trên đường,
vì sức nặng của khối gỗ, vì đồi dốc cheo leo. Ngài có thể ngã vì kiệt sức
sau một đêm mất ngủ, sau những thẩm tra, vu cáo và làm nhục, và nhất là
sau một trận roi đòn cày nát thịt xương.
Dù sao người ngã là người ở thế yếu. Hãy ngắm nhìn Đức Giêsu ngã. Điều đó
sẽ nâng đỡ ta rất nhiều. Thiên Chúa ngã vì Ngài yếu. Ngài trở nên yếu vì
Ngài yêu tôi. Ngài mang trên mình tất cả tội lỗi nặng nề của tôi và của cả
nhân loại.
Ngài ngã để tôi khỏi ngỡ ngàng khi thấy mình yếu đuối, vấp ngã, sa ngã
trên đường đời. Ngài ngã xuống để tôi biết can đảm đứng lên như Phêrô,
đứng lên như người con thứ trở về nhà Cha với niềm tin rằng tình Cha lớn
hơn tội của mình.
Vấp ngã là chuyện của con người; đứng lên được là nhờ ơn Chúa.
CHẶNG IV:
ĐỨC GIÊSU GẶP ĐỨC MẸ
Trong số những phụ nữ theo Chúa Giêsu trên đường khổ nạn, có Đức Mẹ. Phải
có quả tim can đảm biết mấy mới dám theo Con mình trong giây phút bi đát
này. Đức Maria đích thân theo Con mình đến tận chỗ Con sắp bị đóng đinh.
Mẹ dám nhìn thẳng vào từng vết thương của Con, để cho những nỗi đau đó
xoáy vào tâm hồn mình và làm lòng mình tan nát.
Mẹ Maria không có thái độ đứng xa mà thông hiệp. Tình yêu đối với Con
khiến Mẹ nhập cuộc và trở nên bạn đồng hành của Con trong lúc Con cô đơn
và đau khổ nhất. Chắc Đức Giêsu đã nhìn thấy Mẹ, đã bắt gặp ánh mắt đỡ
nâng của Mẹ và cảm thấy được an ủi để tiếp tục cuộc hành hình. Nhiều môn
đệ đã bỏ cuộc. Chúng ta tự hỏi mình có đủ trung tín và quảng đại để theo
Ngài trong lúc gặp gian truân thử thách không?
CHẶNG V:
ĐỨC GIÊSU ĐƯỢC ÔNG SIMON GIÚP ĐỠ
Chẳng ai muốn mình bị nhơ nhớp vì đụng vào khúc gỗ treo người tử tội. Ông
Simon cũng vậy. Ông mới đi làm ngoài đồng về, mệt nhọc, lại bị ép vác thập
giá cho một người không quen. Chắc ông khó chịu lắm. Dù sao thì ông cũng
đã vác. Chẳng biết ông vác dùm Chúa được bao xa và bao lâu, nhưng chắc
chắn Đức Giêsu đã cảm thấy dễ chịu và thoải mái được một thời gian. Ngài
lấy lại được sức mạnh để đến nơi mình phải đến.
Simon đâu có ngờ chuyện mình miễn cưỡng làm lại đóng góp cho chương trình
cứu độ nhân loại. Điều ông làm ơn cho người tử tội mang tên Giêsu lại trở
nên món quà vô giá mà Con Thiên Chúa tặng lại ông. Bỗng nhiên ông trở
thành môn đệ “vác thánh giá đi sau Đức Giêsu”.
Trong cuộc sống, nhiều khi ta cần một Simon, giữa lúc ta lúng túng và bất
lực. Nhưng cũng có lúc ta phải trở nên Simon cho người sống kề bên. Tôi
phải vác thánh giá cho anh chị em tôi khi thánh giá của họ dường như đã
trở nên quá nặng, mà đường dốc thì cheo leo, sức người đã cạn kiệt.
Ước gì tôi biến những điều bị ép buộc làm thành những cử chỉ tự nguyện của
tình yêu.
CHẶNG VI:
ĐỨC GIÊSU GẶP BÀ VÊRÔNICA
Ba môn đệ đã được nhìn thấy khuôn mặt bừng sáng của Đức Giêsu trên núi cao.
Họ đã ngây ngất chiêm ngưỡng. Bây giờ khuôn mặt đẹp đẽ ấy chẳng còn ai
nhận ra. Nó đầy máu, bụi đường, mồ hôi và những vết khạc nhổ. Có ai động
lòng thương khi nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy này không?
Có. Một phụ nữ tên là Vêrônica đã táo bạo trao cho Đức Giêsu tấm khăn để
Ngài lau mặt. Bà mở tấm khăn như mở lòng mình ra trao cho Ngài. Đức Giêsu
đã đáp lại nghĩa cử cao đẹp này bằng cách in khuôn mặt mình vào đó. Câu
chuyện cảm động trên đây không thấy có trong sách Phúc âm nhưng được
truyền thống kể lại. Nó nói lên tình yêu đơn sơ mà mạnh mẽ, cụ thể, của
người phụ nữ đầy nữ tính. Cũng như Simon, bà Vêrônica đã đem lại cho Chúa
một chút nhẹ nhàng, mát dịu. Nhưng hơn Simon, bà nhạy cảm trước một nhu
cầu có thực. Bà tự ý chứ không bị ép buộc giúp Đức Giêsu.
Ước gì tôi cũng nhạy cảm trước những nhu cầu có thực và khẩn thiết của anh
em tôi.
CHẶNG VII:
ĐỨC GIÊSU NGÃ LẦN THỨ HAI
Lần này Đức Giêsu ngã nặng hơn lần trước, vì sức Ngài đã mỏi mòn. Hơn nữa,
những người lính còn dùng roi hối thúc Ngài đi mau cho đến nơi hành hình.
Khối gỗ trên vai trở nên nặng nề quá sức. Khối gỗ ấy tượng trưng cho tội
của cả nhân loại, trong đó có tội của tôi. Đức Giêsu có mong một thánh giá
nhẹ hơn không?
Chúng ta thường ngạc nhiên khi thấy mình bị ngã bởi thánh giá Chúa trao.
Chúng ta cũng thường trách Chúa tại sao không cho mình một thánh vừa sức
hơn, để khỏi bị ngã. Thánh giá tôi đang vác có khi đến từ những đổ vỡ
trong quá khứ, từ những giới hạn do chính con người tôi. Thánh giá khó vác
nhất lại đến từ người ruột thịt thân quen.
Xin cho tôi biết thanh thản đón lấy những điều không thể đổi được trong
đời tôi, và biến chúng thành cơ hội để tôi lớn lên nhờ tựa nương vào Chúa.
CHẶNG VIII:
ĐỨC GIÊSU GẶP CÁC PHỤ NỮ Ở GIÊRUSALEM
Cùng đi theo Chúa trên Núi Sọ còn có nhiều phụ nữ. Họ vừa đi vừa đấm ngực
than khóc. Họ biết người ta sắp giết vị ân nhân của họ. Đức Giêsu quay lại,
xin họ hãy than khóc cho chính mình và con cháu trước những tai họa sắp
xảy đến trên thành đô này.
Đức Giêsu đau khổ đến tột cùng, nhưng Ngài không khép lại trong nỗi khổ
đau của mình. Ngài quan tâm đến nỗi khổ đau của người khác. Xin cho tôi
không loay hoay, co lại trong những nỗi đau của riêng mình, nhưng biết mở
ra để thấy biển khổ mênh mông của nhân loại hôm nay.
Ước gì khi tôi cần được an ủi nhất thì Chúa lại gửi đến cho tôi một người
cần được tôi ủi an. Và ước gì tôi đừng mủi lòng suông trước những nỗi
thống khổ của Chúa nhưng biết quyết tâm hoán cải thực sự.
CHẶNG IX:
ĐỨC GIÊSU NGÃ LẦN THỨ BA
Đức Giêsu, sức mạnh oai phong của Thiên Chúa, nay mang lấy yếu đuối của
thân phận con người. Ngài ngã nhiều lần trước mặt đám đông dân chúng.
Chúng ta cũng đã ngã nhiều lần trong đời: phạm cùng một tội, vì cùng một
lý do, tại cùng một chỗ, với cùng một đối tượng. Chúng ta thấm thía sự yếu
đuối và tráo trở của mình trước mặt Chúa, đến độ lúng túng không biết phải
xin lỗi Ngài làm sao và hứa hẹn với Ngài thế nào.
Nhưng chúng ta không có quyền bỏ cuộc. Đức Giêsu đã không nằm đó. Ngài
gượng dậy một cách khó khăn. Ngài chỉ được nghỉ khi đến nơi Cha muốn Ngài
đến. Cả cuộc đời Ngài dẫn đến giây phút hy hiến này đây. Lạy Cha, xin nâng
Con dậy.
Xin nâng chúng con dậy khỏi những tật xấu đè nặng trên chúng con từ nhiều
năm qua. Có những yếu đuối như cái đằm nhức nhối trong da thịt. Ước gì
những lần vấp ngã của Ngài cho chúng con thêm can đảm đứng lên từ những sa
ngã của chúng con.
CHẶNG X:
ĐỨC GIÊSU BỊ LỘT ÁO
Trước khi bị đóng đinh, Đức Giêsu bị lột áo. Có ai nhận ra sự xấu hổ
ngượng ngùng của Đức Giêsu không? Đôi mắt Ngài cúi xuống khi người ta lột
cả áo ngoài lẫn áo trong của Ngài. Ôi lạ lùng thay sự xấu hổ của Con Thiên
Chúa! Đấng vô cùng thanh khiết nay lại phải nếm sự xấu hổ của Ađam Eva sau
khi phạm tội.
Chúng ta đang sống trong một thế giới tôn thờ khoái lạc xác thịt, một thế
giới mà phụ nữ trở thành món hàng, một thế giới bị nô lệ và nhơ nhớp bởi
các phương tiện truyền thông. Ước gì sự xấu hổ của Chúa trả lại cho thân
xác chúng con sự trong trắng mà Chúa đã tặng cho chúng con lúc ban đầu.
CHẶNG XI:
ĐỨC GIÊSU CHỊU ĐÓNG ĐINH
Đức Giêsu bị xô vào thánh giá. Có ai nghe tiếng đinh qua cổ tay Ngài không?
Có ai nghe được tiếng la xé ruột của Ngài không, khi nhát búa đầu tiên nện
xuống? Đức Giêsu quằng quại khi bị đóng đinh qua tay chân Ngài. Ngài biết
đau như ta. Hãy ngắm nhìn Đức Giêsu trên thánh giá. Ngài hoàn toàn mất tự
do, không xoay sở được. Hãy nhìn những dòng máu chảy ra từ các vết thương,
dòng máu ấy đang thấm xuống mặt đất này, nơi xứ Palestine thuộc Châu Á
chúng ta đang sống.
Tại sao còn quá nhiều người chưa biết Chúa tại Việt Nam, tại Á Châu? Phải
chăng vì người Kitô hữu không dám cùng chịu đóng đinh với Chúa qua cuộc
sống hàng ngày? Ước gì tôi có thể nói như Thánh Phaolô: “Tôi đã chịu đóng
đinh với Đức Kitô. Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô
sống trong tôi.”
CHẶNG XII:
ĐỨC GIÊSU CHẾT TRÊN THÁNH GIÁ
Chiêm ngắm cảnh Đức Giêsu hấp hối nhiều giờ trên thánh giá. Ánh mặt trời
gay gắt, khát nước, mất máu, nghẹt thở, cô đơn, thấy Cha vắng bóng. Cái
chết đến từ từ như một con quái vật khủng khiếp nuốt chửng Đấng là Sự Sống,
Đấng ban Sự Sống.
Hãy nghe những lời cuối cùng của Chúa trên thánh giá.
Thưa Bà. Này là con Bà. Này là Mẹ anh.
Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.
Hôm nay anh sẽ ở với tôi trên thiên đàng.
Lạy Cha, Con phó hồn Con trong tay Cha.
Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi, tại sao Chúa bỏ tôi?
Ta khát!
Mọi sự đã hoàn tất.
Hãy nghe sự thinh lặng của Chúa trước những thách thức và châm chọc của kẻ
thù.
CHẶNG XII:
ĐỨC GIÊSU ĐƯỢC HẠ XÁC XUỐNG
Michel Angelo đã tạc tượng Pietà bất hủ diễn tả nỗi đau của Mẹ Maria khi
ôm xác con trên tay. Mẹ đã can đảm đứng bên thánh giá và đã nói tiếng xin
vâng khó khăn nhất của đời Mẹ trước ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa. Không
phải lúc nào xin vâng cũng dễ dàng, ngay cả đối với một người có lòng tin.
Giờ đây xác người Con yêu dấu đang ở trong tay Mẹ. Mọi sự diễn ra thật
nhanh khiến Mẹ không khỏi bàng hoàng. Những lời tốt đẹp mà Thiên thần đã
loan báo, những lời tiên tri của Simêon, tất cả lại hiện ra trong trí Mẹ.
Mẹ không hiểu hết những gì Thiên Chúa đang làm trên cuộc đời Con Mẹ, nhưng
Mẹ tiếp tục tin như Mẹ vẫn tin.
Chúng ta xin ơn giữ được đức tin giữa bóng tối của thử thách và cắt tỉa,
để xuyên qua những đổ vỡ và mất mát, đức tin của chúng ta lại được vững
vàng hơn vì biết rằng “chẳng có gì Thiên Chúa không làm được”.
CHẶNG XIV:
ĐỨC GIÊSU ĐƯỢC AN TÁNG TRONG MỘ
Đây là ngôi mộ của ông Giuse vùng Arimathia. Cùng với Giuse, Nicôđêmô sẽ
lo việc khâm liệm Chúa theo kiểu người Do Thái. Sau đó, cửa mộ được đóng
lại. Chúng ta nhìn khung cảnh tĩnh mịch của ngôi mộ. Vở kịch dường như đã
kết thúc. Cuộc chiến đã có kẻ thắng người bại. Tử thần đã nuốt chửng Đấng
ban Sự Sống. Nhưng có ai hay Đức Giêsu ở trong mộ như một hạt giống đang
nẩy mầm và lớn lên? Có ai ngờ ngôi mộ này lại là thửa đất màu mỡ làm bật
dậy sự sống cho cả thế giới?
Đời chúng ta cũng có những ngôi mộ. Buồn thảm, đổ vỡ, mất mát, tuyệt vọng…
Nhiều khi chúng ta cũng có cảm tưởng như mình bị chôn vùi, bị che lấp bằng
những khối đá lớn, không sao thoát ra được.
Thánh Phaolô đã coi kinh nghiệm bị chôn, bị mai táng là kinh nghiệm quan
trọng trong đời sống Kitô hữu. Ngài viết: “Nhờ phép Rửa, chúng ta đã cùng
được mai táng với Đức Kitô trong cái chết của Ngài, ngõ hầu như Đức Kitô
đã được sống lại từ cõi chết nhờ vinh quang của Cha thế nào thì cả ta nữa,
ta cũng bước đi trong đời sống mới” (Roma 6,4).
Ước gì việc Chúa phục sinh ra khỏi mồ làm chúng ta can đảm đón lấy những
chôn vùi âm thầm mỗi ngày của đời mình với tâm hồn thanh thản bình an. |