Chẳng có giờ...!

Chẳng có giờ...!

Tôi quỳ vắn-tắt nguyện cầu
Vì chưng chẳng có giờ ..tâu dài-dòng
Còn nhiều việc dở chưa xong
Đọc kinh mau chóng còn trông đi làm
Chồng biêu (bill) cuối tháng sắp hàng...
Chúa thương Người cũng dễ-dàng bỏ qua.

Câu kinh nhật-tụng gọi là...
Con chiên bổn-phận dâng Cha đủ rồi
Hồn tôi chắc đã thảnh-thơi
Thân tôi đâu dám nghỉ ngơi bao giờ
Để cùng cất tiếng tung hô...
Sẻ chia lời Chúa giê-Su với đời.

Nhìn tôi than-thở, người cười...
Không làm nỡ để túi vơi sao đành !
Thời gian én liệng đi nhanh
Thế trần ngắn-ngủi, xuân xanh tiêu rồi !

Cuối cùng giờ chết kéo tôi
Tới trình-diện Chúa nhận lời chuẩn-phê
Cúi đầu để lắng tai nghe
Liếc nhìn cuốn tập nhan đề "Sổ Tay"
Việc đời Chúa chép vào đây...
Từng trang lục xét, Ngài quay phán là:
"Tên con chẳng thấy ghi qua
Mỗi lần Cha định chép ra... bận rồi
Chỉ vì chẳng có giờ... thôi..!!!"

Lạỵ Trời con cứ nghĩ là
Đọc kinh như thể kêu ca đủ rồi
Vì giờ phụ trội gấp đôi
Tham tham con muốn sắm dôi ít vàng
Giờ đây con hiểu rõ ràng
Chim muông đồng nội từng đàn chẳng lo
Không chi lặn lội lần mò
Thức ăn đủ loại từng giờ đủ sơi
Ngày đêm ca hát thảnh thơi
Còn con chỉ muốn hơn người mải mơ
Lảng quên cất tiếng tung hô
Đường về nhà Chúa con hờ hững trông
Bây giờ hối hận vô cùng
Thời gian bóng nắng qua khung cửa rồi
Tách rời vật chất kéo lôi
Vâng Lời Thiên Chúa yêu người tha nhân
Việc làm sáng tỏ cận lân
Nhận ra Thiên Chúa kề gần ngay bên
Yêu thương Ngài nhớ rõ tên
Sổ tay đậm nét ghi lên khôn mờ !

 

Hoài Việt

     Giáo Hạt Phú Yên