Cho Con Thấy

Cho Con Thấy
 

Con là kẻ thường luôn ngoan-cố
Ghen-ghét người thích tố lẫn nhau.
Chuyện người để ý thuộc làu
Chẳng tra tấn hỏi, khai đầu tới đuôi!

 
Cũng có lúc vui chơi quá chén
Tửu nhập rồi luyến-thuyến ba hoa
Phát ngôn gây cảnh bất hòa
Vui mồm thêm bớt kể ra chuyện người.
 
Nói hành chính lỗi thời hay phạm
Chê bai người nhạo báng ghét ghen
Trở thành như thể thói quen
Chuyện người nghe lỏm rồi thêm bớt vào.
 
Miệng nói tha nhưng tâm chẳng thứ,
Lạy Cha Kinh miệng cứ làu làu,
Xin Cha tha tội con tâu
Nhưng con quên mất trước câu tha người.
 
Xin Chúa mở con ngươi con sáng
Như người mù tên Bác-Ti-Mơ (Bartime)
Cầu xin Chúa chẳng làm ngơ
Mở cho anh thấy bởi nhờ đức tin.
 
Anh thấy đã theo tìm chân lý
Nối gót Người, quyết chí đi theo
Đường đời khúc khuỷu cheo leo
Vượt bao khắc khổ mong theo vềâ Trời?
 
Mắt con mở từ thời thơ ấu
nhưng chẳng nhìn rõ thấu tội con
Tội người nghe lỏm thuộc luôn
Thêm vào khoác lác rằng con biết nhiều!
 
Chỉ mới bấy nhiêu điều con kể
Chẳng xứng làm “bào đệ” Chúa Con
Thương yêu, Ngài đã mỏi mòn
Trên cây Thánh Giá, vì con tử hình.
 
Tội con chính là đinh đóng ngập
Chân tay Người trên Thập Tự kia
Nói hành là lưỡi đao lia
Cạnh sườn Chúa chẩy đầm đìa máu tươi.
 
Giết người chính là lời nói xấu
Há đâu cần mã tấu, dao găm
Thương yêu đổi bởi hờn căm
Xin Người khợi hết những dằm ghét ghen.
 
Để mắt sáng ngước lên Thánh Giá
Thấy rõ Người, thấy cả tình yêu
Tâm thành quên hết những điều
Nói hành, nhạo báng, thương yêu hẹp hòi.
 
Cho con biết yêu người, tha thứ
Trước làm gương hầu được thứ tha
Trung xây kiến thiết thuận hòa
Cùng chung chiêm ngưỡng Chúa Cha trên trời!

 
Hoài Việt

     Giáo Hạt Phú Yên