ẤM T̀NH

 

Ngày nào, ông già sửa giày vẫn ngồi trên vỉa phố. Mùa này, trời lạnh căm. Chỉ một tấm áo mỏng che thân. Bạn tôi se ḷng: "Nh́n ông già lạnh, ḿnh cũng lạnh".

T́m được chiếc áo len cũ, bạn tôi tặng ông. Ông mừng rối rít, cám ơn…

Mấy ngày sau, ông già ngồi đó, vẫn run rẩy, co ro… Bạn tôi nghĩ: "Có lẽ ông nghèo quá, nên bán áo ấm để mua gạo chăng?".

Hỏi thăm ông, ông trả lời: "Cô ơi, vợ tôi không có áo ấm, nên tôi đă nhường cho bà ấy mặc rồi!".

Đặng Quang Tiến

 

KTNN – 299