BÀI HỌC ĐẦU TIÊN

 

Sáu tuổi, tôi theo bố đến trường.

Trên bờ đê nhày nhụa, trơn ướt, bước chân bố  hằn lên mạnh mẽ, vững chãi. Tôi gắng sức sải chân dẫm vào, nghĩ: "Mình sẽ không trượt ngã". Bố mỉm cười nhìn tôi trìu mến: "Con hãy đi với chính bước chân của mình. Đừng đi trên dấu chân có sẵn". Tôi nhìn bố lắc đầu không hiểu.

Lớn lên.

Vào đời.

Tôi khao khát khẳng định mình, nhưng lại tự đánh mất chính mình.

Thất bại, tôi gục khóc.

Nhớ lời bố xưa, hiểu ra, nhưng bố đã không còn.

Nguyễn Thị Hoa Hiên 

KTNN - 334