|
BÀN TAY MẸ |
|
Một tai nạn làm hỏng đôi mắt mẹ. Hàng ngày mẹ ôm con sờ nắn. Những lúc ấy con thấy mẹ cười. Ba bỏ mẹ lấy người khác. Con nhớ mẹ, chạy về thăm mẹ. Mẹ ôm lấy và bàn tay lại sờ nắn khắp người con. Mẹ khóc: "Sao con gầy quá…!?". Con oà lên khóc: "Mẹ ơi, v́ da thịt con nhớ bàn tay mẹ…!" Lê Thị Minh Nghĩa
|
|
KTNN – 341 |