|
LỜI MÁ DẶN |
|
Năm đầu lên thành phố học đại học, bạn rủ đi uống cà phê, nhớ lời má: Nhà nghèo, lên trển học, đừng mê chơi, ráng học thành tài nhe con! Tôi từ chối lời mời của bạn. Được một năm, lời má dặn tôi dần quên bởi những lời mời gọi ngọt tai của đám bạn. Cứ một - hai đêm, tôi cùng chúng đi ngồi quán, thả hồn theo điệu nhạc. Hôm nghỉ hè, về quê, ngồi ăn cơm, má nói: An nhiều vô! Trông con ốm quá! Dưới này, mỗi lần tới tháng, gởi tiền không kịp. Má sợ con ở trển đói. Nghe má nói, tôi nhói ở tim. Tấn Trung |
|
KTNN - số 309 |