|
NHỮNG LẰN VÔI TRẮNG |
|
Thuở nhỏ, mỗi lần có lỗi, tôi thường bị mẹ bắt nằm dài trên bộ ván, đặt cây roi lên đít, nghe bà thuyết giảng. Xong, mẹ lại cho nợ, tái phạm sẽ đánh một thể. Lần sau, cảnh ấy tái diễn. Lại cho mắc nợ. Mỗi lần vậy, bà lấy vôi ăn trầu vạch lên cây cột nhà bếp một vạch. Lớn lên, thành đạt th́ mẹ không c̣n nữa. Mới đây về quê thăm nhà cũ, thấy cây cột nhà bếp vẫn c̣n, mang không biết bao nhiêu lằn vôi chi chít. Mới hay: ḿnh nợ mẹ quá nhiều! Y Châu |
|
KTNN – 325 |