ÔNG TÔI

 

Hôm lên đường vào Sài G̣n nội dúi vào tay tôi tờ 50 ngàn đầy mủ, dặn: ráng học. Tết về nh́n ảnh nội trên bàn thờ ḷng tôi đứt từng mảnh.

Mẹ bảo: ông mất tháng 10, bố sợ ảnh hưởng đến học tập nên không tin con hay.

Rồi thở dài: tội nghiệp, hôm mày đi ông bán vội mấy buồng chuối xanh.

B́nh sinh, chưa bao giờ ông bán cho ai bất cứ một quả ǵ chưa chín trong vườn trái, vậy mà… tôi quệt nước mắt, rủa ḿnh "mày là thằng cháu vô tâm".

Lê Nguyên Vũ

 

KTNN – 333