TÂM SỰ ANH LÁI Đ̉
Phác Hương
Có ḍng sông nhỏ chảy qua vùng quê yên ả, ḍng sông yên b́nh dung dị như mọi ḍng sông vùng quê Việt Nam, song nó hơi đặc biệt một chút v́ ḍng sông quê ấy mang đậm tâm sự của một Anh lái đ̣, ngày ngày đưa khách sang sông.
Ngày ấy, Anh lái đ̣ được đi học để làm hoa tiêu cho những con tàu vượt đại dương. Sứ mạng cao vời đang ở phía trước, Anh luôn thầm nghĩ cuộc đời ḿnh sẽ gắn liền với muôn con sóng, đích đến là những chân trời xa lạ, những nhiệm vụ vô cùng trọng đại. Rồi thời cuộc đến, Anh không thể theo đuổi mộng làm hoa tiêu. Anh trở về quê cũ lập gia đ́nh, sống cuộc đời b́nh thường như muôn người khác, có lúc Anh cũng buồn nhớ lại những lúc đi thực tập đứng trên đài chỉ huy, điều khiển cho con tàu to lớn, rẽ sóng ra khơi, uy phong vô cùng… Có lúc cũng buồn chán, thất vọng muốn cắt đứt thông giao với biển cả, với một quá khứ oai hùng đó, cũng có lúc tiếc nuối bằng cách ba hoa về tri thức, đă phá người này, chỉ trích người kia, ít nhất cũng tỏ cho người ta biết khả năng của ḿnh, quá khứ của ḿnh, tháng ngày tẻ nhạt ấy trôi qua mau chóng.
Đến một ngày nọ, những trăn trở thời trai trẻ của Anh được đánh thức, Anh quyết định phải làm một cái ǵ đó có ích cho gia đ́nh, cho xă hội bằng cách mua một con thuyền để đưa khách sang sông, vừa có thêm thu nhập gia đ́nh, vừa được giao tiếp với những con người dù ít nhưng thường xuyên gặp gỡ. Những tố chất của người thuyền trưởng và đạo đức đă học trong quá khứ, giờ được thể hiện một cách chân chất, mộc mạc bằng nụ cười, câu hỏi giản dị, đơn sơ, hay bằng cái tâm của người lái đ̣, ḍng sông giờ đây như vui hơn, rộn hơn v́ có anh lái đ̣, cố gắng để làm một cái ǵ đó cho cuộc đời ḿnh thêm ư nghĩa.
Có một chiều vắng khách sang sông, ngồi một ḿnh nhâm nhi ly rượu, nh́n ḍng sông đang êm đềm chảy, Anh miên man khám phá ra một điều, đó là một nguyên lư sơ đẳng lâu nay “ ḍng sông này sẽ chảy ra biển”, công việc của đoạn sông cũng là công việc của biển cả – sông và biển cũng bốc hơi và giao thoa với nhau thành hơi nước, gặp lạnh ngưng tụ thành mưa, bài học Vật Lư vở ḷng giờ đây trở thành triết lư sống của Anh , làm cho người th́ luôn có chung một nguồn và về chung một mục đích. Anh vỗ đùi đánh đét một cái và phá lên cười! Cả một chuỗi dài ḿnh học làm hoa tiêu và giờ làm bác lái đ̣ đều có chung một nguồn và đích đến. Có thể Anh sẽ là hoa tiêu tồi, song là Anh lái đ̣ tuyệt diệu. Anh công nhân, bác nông dân, cô thiếu nữ đi chơi, anh sinh viên về quê, các em bé sang sông đi học… tất cả đều nhận nơi Anh điều kỳ diệu ấy. Mỗi chặng khúc cuộc đời đều đi vào ḍng chảy nhờ ḍng sông đổ ra biển và ngược lại. Hăy tự làm đẹp điểm dừng của ḿnh, và cuộc đời là một ṿng tṛn chứ không phải là đường dài bất tận, phải rượt đuổi nhau để sống. Ṿng tṛn ấy cái tâm rất đẹp – rất kỳ diệu, hăy tự dẫn ḿnh đến với cái tâm…