CHIA SẺ
Antôn Lê Văn Phú
“ Sau khi ăn miếng bánh, Giuđa liền đi ra. Lúc đó trời đă tối” ( Jn 13, 30 ).
Câu phúc âm này ám ảnh và trăn trở tâm hồn Tôi khi quyết định chuyển hướng đi của cuộc đời. Từ đó, Tôi ngại gặp các Đấng và anh em đă cùng trải qua cuộc đời thanh xuân dưới một mái nhà. Kinh lễ lúc đó h́nh như vô nghĩa, ḷng quảng đại, vị tha, tinh thần phục vụ anh em như biến đi đâu cả, tâm hồn trống vắng như băi sa mạc không một bóng người, thêm vào đó là cách đối xử của gia đ́nh. Trước kia chưa “đỗ” Cha mà được đối xử như là Cha, th́ bây giờ ngược lại- có bị bệnh đau hay gặp sự cố ǵ th́ là bị Chúa phạt…
Sống trong t́nh trạng này được gần một năm, Tôi t́nh cờ gặp lại Cha X mà trước đây đă từng dạy Tôi ở Tiểu Chủng Viện- Ngài vui vẻ, tự nhiên hỏi thăm Tôi và quan tâm như khi Tôi c̣n là học tṛ của Ngài. Lúc đó như có một sức mạnh thôi thúc trong ḷng, Tôi tâm sự với Ngài như với Cha Linh Hướng, Ngài đă khuyên: “ Chúa đă đặt con vào Chủng Viện, huấn luyện con không phải để làm Linh Mục, nhưng những vốn liếng Chúa đă ban cho con, bây giờ trong hoàn cảnh sống hiện tại, con hăy dùng nó mà sinh lợi cho Ngài- Ngài đă không ngạc nhiên ǵ khi con thay đổi lối sống- con vẫn không mất đi một ơn nào khi con đang được huấn luyện trong Chủng Viện và từ đời đời Chúa đă gọi con để ngày chịu phép rửa và phép thêm sức, con trở thành một “Alter Christus” “Kitô khác” tham dự vào sứ mạng tư tế, ngôn sứ và vương đế của Ngài. Điều duy nhất mà con phải suy nghĩ bây giờ là : Thay v́ con đang đi xe hơi trên đường về nước trời, th́ nay con cố gắng đạp chiếc xe đạp nhưng chính chiếc xe đạp này sẽ thêm vào vinh quang cho con nếu con chở thêm người trên chiếc xe đạp ấy – Chúa vẫn tiếp tục giúp con, con nhớ lại điều này “được cho đi nhiều th́ phải bị đ̣i hỏi nhiều” (Mt 25, 29)
Từ đó tâm hồn Tôi bừng dậy, Cha X giao cho Tôi phụ trách Phụng Vụ trong Nhà Thờ, phụ Ngài trao ḿnh Thánh trong những ngày lễ Chúa Nhật, chủ xướng những nghi thức an táng cho giáo dân, thay mặt Ngài chứng hôn trong những cuộc hôn nhân mà Ngài không thể dự được… Tôi phục vụ hăng say không biết mệt mỏi, nhất là chăm lo cho kẻ liệt, thậm chí có người nọ bị ho lao, gia đ́nh không dám đến gần v́ hôi thối, Tôi không ngần ngại ngồi bên đọc sách, khuyên bảo họ trước giờ chết- lúc này Tôi tâm đắc nhất là kinh Ḥa B́nh của Thánh Phanxicô “chính lúc quên ḿnh là lúc gặp lại bản thân”. Tôi t́m lại được con người đích thực của Tôi mà Chúa đă muốn Tôi như thế.
Viết đến đây Tôi nhớ đến một người bạn cùng lớp với Tôi hồi c̣n ở Chủng Viện- Anh này gặp vợ không phép hôn phối, con sinh ra không rửa tội, không kinh lễ ǵ cả - vậy mà trong buổi dự lễ phong chức Linh Mục một người bạn cùng lớp, anh nọ đă khóc ngon lành khi ca đoàn cất lên bài hát “ từ ngàn xưa Cha đă yêu con, Cha gọi con giữa muôn người…”. Tan lễ ra về Anh nọ tâm sự “khi nghe bài hát này, không hiểu sao nước mắt Tao tự nhiên trào ra, không cầm được”.
Suy tư cuối cùng :
Nhiều người đă sống trong Chủng Viện hay Tu Viện đă xuất ra v́ nhiều lư do khác nhau và bây giờ sống trong nhiều môi trường cũng khác nhau- nơi Chúa và Giáo Hội hết sức cần đến họ, để tận dụng những vốn liếng mà Chúa và Giáo Hội đă đầu tư trước đây, vậy hàng Giáo Phẩm nh́n những người này và sử dụng với con mắt thế nào? V́ có nhiều trường hợp do được các Linh Mục khích lệ hay dửng dưng hoặc bị chống đối mà việc truyền giáo được gia tăng hay bị giảm sút.