EGO SUM

Lm. Pet. Nguyễn Xuân Ḥa

Một anh em cựu tu sĩ tôi được gặp nhắc thúc tôi “Cha nộp bài” cho anh em ra một tập lưu kư trong ngày hội ngộ. . .

Tôi thầm nghĩ nộp bài đối với một Linh mục th́ cũng không khó khăn ǵ? Thực sự trong đầu tôi lúc này đang chứa những con IC chạy chương tŕnh cho giáo xứ nên nó bị quá tải, làm tiêu hao những ư tưởng dành cho anh em CCS-TS. Nội dung ǵ? Ư tưởng thế nào? Một việc ǵ thiết thực? Tâm trí hay chiếu lệ hoặc cho nó vào góc xó nào ngồi chơi xơi nước? Tôi liền nghĩ đă đến lúc NỘP MẠNG cho anh em. . .”!

May sao vớ được một số bài góp lại của anh em, đọc lướt qua để có món dạo đầu apéritif, khai vị cho món ăn tinh thần.

Tôi viết không phải với tư cách là một giáo viên, một giáo sư khảo nghiệm học viên của ḿnh, v́ tôi không chuyên môn, cũng không hẳn là một người đầu óc để so sánh đúng sai. Với cái hiểu xưa nay,“Thầy Cả” - Magister hoàn toàn chưa phải là thầy, là chủ, là người muốn năm giữ tất cả. Bản thân tôi cũng thế, tôi không được may mắn như các đàn anh mà họ đă trải qua một thời thơ ấu nơi tiểu chủng viện hay trong ḍng tu. Xin cho người em này được đứng vào một vị trí trong hàng ngũ. Tôi không sống chung với các anh thời tiểu chủng viện nhưng chỉ học lóm được bằng cách nghe kể lại. Rất tiếc, tôi là người sinh sau đẻ muộn, may thay c̣n được làm em chứ đúng hơn là con, v́ có những người đáng trân trọng, đáng là cha.

Đọc bài của anh em, tôi ghi nhận được nhiều chia sẻ phong phú : từ những chuyện vui góp nhặt, sống Tin Mừng truyền bá phúc âm (ĐN Minh), những tâm t́nh sâu đến nỗi lặn không tới, xa quá nghĩ không trôi…… hay là những tâm t́nh muốn “trở thành cánh tay nối dài” của một người anh em xác định chỗ đứng trong Giáo Hội địa phương, cho đến những chia sẻ thực tế của một người anh em đă “được thức dậy sau một giấc ngủ dài trong cái vô nghĩa của đời sống đạo” (Antôn Lê Văn Phú) từ những khẳng định của chính ḿnh, từ thời niên thiếu trong môi trường đào luyện đến đời sống tận hiến như là thời: “nhập thể để nhập thế”, định hướng đi nơi thế trần (Alexis Nguyễn Văn Giáo); bài cuối cùng tôi đọc là: Sức Mạnh Của Lời Chào – giúp tôi biết cập nhật hóa, biết không chỉ dừng lại nơi tâm mà c̣n tận dụng trí cách logic. Biết ơn các anh đă cho tôi bài học “Cuộc sống thật đáng yêu, đáng quí”.

Chạy măi đến tầng ba để nói với cha một câu : “Cha ơi! Chọn một đề tài của Cha để vào trang nội dung cho kịp”. Một thoáng đợi chờ, tôi trả lời : - Ego Sum….. Đó là nội dung tôi muốn gởi đến anh em.

Tạp chí quốc tế Times Magazine, hơn 16 lần giành trang b́a in khuôn mặt Chúa Kitô. Nghệ sĩ Rudy Hoglund đă vẽ chân dung Chúa Kitô phỏng theo một bức khảm cẩn bao gồm 29 viên cẩm thạch mang nhiều mầu sắc khác nhau rồi ráp lại. Chân dung này không chỉ độc đáo về nghệ thuật mà c̣n mang giá trị lịch sử bởi lẽ nó diễn tả chi tiết về 17 h́nh ảnh nổi tiếng qua ḍng lịch sử về Chúa Kitô: Họa phẩm cẩn khảm các ảnh thánh Icône, các bức thảm, các bức họa… từ cách thức đó, tôi nảy sinh ư tưởng: hôm nay “thiên tuyệt tác” đă ráp nối chúng ta lại để anh em nhận ra: “Ta là Mục Tử nhân lành” và chính mỗi người ví như một viên cẩm thạch: “Ego Sum Pastor bonus” trong bàn tay tuyệt phẩm của Thiên Chúa.

Dương Ân Điển là đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta nhặt nó ở một quầy bán thịt, trong cái chợ nghèo vùng núi Miền Nam, đảo Đài Loan. Câu chuyện thương tâm này xảy ra năm 1974, ấy là lúc vừa lọt ḷng, em đă không có hai cánh tay, chân phải thẳng đơ không thể co duỗi.

Thế mà 25 năm sau, đứa bé tàn tật bất hạnh ấy đă trở thành nhà danh họa tài ba, chuyên vẽ tranh bằng chân và miệng. Cô đă tổ chức nhiều cuộc triển lăm ở mỹ và nhật, và là thành viên của hiệp hội quốc tế những người vẽ tranh bằng chân và miệng.

Cuộc đời cô thay đổi nhanh chóng như thế cũng là nhờ mục sư Dương Húc và vợ ông là Lâm Phương Anh nhận nuôi. Đặc biệt là ông Tưởng Kinh Quốc đă cho cô đi giải phẫu chỉnh h́nh cột sống, nắn chân phải, sửa đường làm cầu cho cô dễ dàng đi tới trường. ông đă nói với cô: - “Cháu không có tay, nhưng c̣n chân và có thể làm được rất nhiều việc”. Chính t́nh thương, sự chăm sóc và lời động viên của ông Tưởng Kinh Quốc đă thay đổi số phận của một con người.

Thấy đó, có những v́ sao không bao giờ lặn, có những trái tim không…. Tôi mong đợi anh em hăy trở thành viên cẩm thạch để kết ráp thành dung mạo của vị “Pastor bonus”. Mỗi anh em đừng là “Cựu” mà là “Tân” măi trong cách sống của ḿnh.


“Một vật cứng rắn đến đâu
cũng tan chảy trong lửa t́nh yêu”.

Gandhi