MẸ
F.Assi Bùi Ngọc Phú
Hễ cứ sáng Chủ Nhật, khi Mẹ đi lễ I, là ở nhà anh em tôi phải lo dọn dẹp nhà cửa cho thật sạch. Sợ khi lễ về Mẹ thường la rầy anh em tôi… v́ : Thứ Bảy Mẹ ăn chay.
Mẹ ăn chay từ khi anh đầu của tôi vào Chủng Viện. Rồi anh chịu chức Linh Mục, các anh tôi tiếp tục vào chủng viện, rồi đến tôi nữa…. Mẹ vẫn ăn chay.
Giải phóng, chiến tranh kết thúc, tôi và các anh tôi ra khỏi chủng viện, bước vào đời; các anh tôi lưu lạc, người đi làm bảo vệ, kẻ đạp xích lô, kẻ phụ hồ. Mẹ vẫn ăn chay.
Rồi các anh lưu lạc sang xứ người, tiếp tục dấn thân, lần lượt làm Linh Mục. Mẹ vẫn ăn chay.
Giờ Mẹ yếu lắm, không giữ chay được; các anh không về được v́ bận Mục Vụ…. Mẹ không muốn cho các anh biết “ Mẹ yếu”, v́ sợ các anh bỏ bê công việc Nhà Chúa. Mẹ chỉ ngồi nhắc tên các con…
Cuộc đời có lắm kỳ quan,
nhưng kỳ quan lớn nhất là trái tim người Mẹ.
(vô danh)