Bài
giảng lễ của cha Vũ Khởi Phụng
dịp giỗ 100 ngày cha Xuân Văn.
Suốt
đời, cha Nguyễn Xuân Văn đă ước mơ
chia sẻ với mọi người một sứ
điệp. Cái ước mơ suốt đời ấy
chính là Tin Mừng mà cha đă chuyển thể thành tập
thơ lục bát dài hơn 9000 câu. Tôi nhớ tới một
bài hát của một nhạc sĩ Công Giáo Việt Nam đă
khuất, nhạc sĩ Lê Thương. Đây là một bài
hát Trung Thu dành cho thiếu nhi, nhưng thiết tưởng
có nhắc đến trong bầu khí này cũng chẳng có
ǵ là bất kính đối với cha Nguyễn Xuân Văn,
bởi v́ trong Tin Mừng th́ cụ già và con nít có thể
gặp nhau được:
Có con dế mèn,
Thức trong đêm khuya,
Hát xẩm không tiền,
Nên nghèo xác xơ.
Trời thương con
dế nỉ non,
Trời cho
sao sáng ngàn muôn...
Khi nói về
Chúa, hát về Chúa, có lẽ chúng ta cũng chỉ là
những người hát xẩm, v́ thực ra chúng ta cũng
hát trong bóng tối với cả ḷng tin. Chúng ta là
người hát xẩm nghèo, nhưng "trời
thương con dế nỉ non, trời cho sao sáng ngàn
muôn". Cha Nguyễn Xuân Văn cũng thế. Ngài dùng
những đoạn lục bát, như những câu hát
xẩm, để chia sẻ.
Đọc
lại cuộc đời cha Nguyễn Xuân Văn, ta
thấy nhiều nét cảm động: Cha được
mẹ dâng cho Chúa khi c̣n trong bào thai. Cha mới lên bốn,
người mẹ qua đời. Trước khi nhắm
mắt, bà dặn chồng: "Tôi đă dâng nó cho Chúa, anh
nhớ cho nó đi nhà trường". Đi nhà
trường tức là đi tu chủng viện. Cha văn
kể tiếp: "Mẹ tôi đă buộc cha tôi hứa
điều ấy. Như vậy, điều quư báu
nhất mẹ tôi để lại chính là đă
định cho tôi một hướugn đi".
Người
chồng đă giữ đúng lời hứa với vợ.
Ông đă giáo dục con đên nơi đến chốn và
đă cho con vào chủng viện. Khi thầy Văn học
xong thần học th́ ông cụ qua đời. Trước
khi mất, cụ dặn con: "Cha không buộc con đâu.
Nếu con thấy ḿnh có thể làm linh mục
được, mà làm linh mục đàng hoàng, th́ con đi
tới, bằng không th́ con cứ lui về. V́ chẳng thà làm
một giáo dân tốt c̣n hơn làm một linh mục
xấu. " Cha Văn thấy cụ cố yếu lắm
rồi. Cha thưa lại: "Con vẫn ước ao dâng
lễ mở tay khi cha c̣n sống, nhưng nay Chúa không
muốn vậy, th́ con cố gắng trung thành đền
cùng, để làm linh mục, dâng lễ cầu nguyện
cho cha." Và cha Văn đă đi hết hành tŕnh.
Thời gian
thầy ở chủng viện là thời kỳ chiến
tranh. Dù phải sống ở vùng sâu, vùng xa, xa cách các
đấng Bề Trên trong giáo phận, việc học
bị gián đoạn, chuyện phong chức th́ mịt mù
chẳng biết đến bao giờ, thầy Văn
vẫn luôn trung thành.
Từ nỗi
buồn mất mẹ, đến những gian nan trong
cuộc sống thời chiến, và t́nh cảnh riêng
của gia đ́nh, cha Văn tâm sự: "Ngay từ
nhỏ tôi đă biết khổ đau., đă đối
diện với khổ đau. Lên năm, lên sáu, tôi đă
biết khóc thầm v́ những chuyện không nên kể, do
thấy ḿnh bị đời hắt hủi, do nỗi
tủi buồn v́ mồ côi, mất mẹ." Cha c̣n nói:
"Thi sĩ là ǵ? Theo tôi, thi sĩ là người diễn
tả được nỗi khổ đau của ḿnh và
của người khác."
Không biết có
phải v́ thế, v́ cuộc đời gian truân gắn
liền với con người nhà thơ Nguyễn Xuân
Văn, hay không, mà tôi đă ngồi đọc Sứ
Điệp T́nh Thương cuả cha, từng trang...
Trong Sứ
Điệp T́nh Thương, cha đă rất cẩn
thận, hễ câu nào diễn ca Tin Mừng th́ in chữ
đứng, c̣n câu nào do cha suy niệm, gắn kết suy
tư riêng của cha vào Tin Mừng th́ in chữ nghiêng,
để biết rằng đây là tâm sự riêng chứ
không phải là lời Thánh Kinh. Tôi đă t́m những
đoạn chữ nghiêng để đọc, v́ đó
chính là nỗi ḷng của cha. Qua đó, tôi thấy
đoạn tha thiết nhất, cha viết dài nhất, mà
như thể t́nh cảm dâng trào nhất, chính là
đoạn Đức Mẹ ngồi ru Chúa Giêsu khi mới
sinh:
Con ơi, con ngủ cho
ngon,
Để rồi thức
tỉnh nước non mai ngày.
Con ơi, con ngủ cho
say,
Đời
con trăm đắng ngh́n cay đợi chờ!
H́nh như cha
Nguyễn Xuân Văn đă lấy cái đau mất mẹ
của ḿnh mà biến nên lời ru con, thương con mà
tưởng tượng ra trước cả một
cuộc đời vô cùng sóng gió.
Cha Nguyễn
Xuân Văn có một tấm ḷng nhạy cảm sâu sắc
trước cuộc đời. Tấm ḷng ấy
được cụ thân sinh nuôi dưỡng bằng
tất cả kho tàng văn hoá Việt Nam. Cho nên giờ
đây đọc thơ cha Nguyễn Xuân Văn, chúng ta
nhận ra cha làm thơ rất t́nh cảm. Mà đó lại
c̣n là thơ lục bát, rất là cổ điển, rất
là Việt Nam, như các chuyện dài bằng thơ của
Việt Nam ngày trước.
Cũng với
tấm ḷng ấy, cha đă đi t́m Chúa, và cha đă t́m
được. Tôi muốn nói đến những câu
thơ cha mô tả việc môn đệ được Chúa
gọi và đi theo Chúa:
Vội vàng cuốn gói theo
Thầy,
Bên
đuờng dừng lại bóng cây đợi chờ!
Thật b́nh
dị. Con người của Cha thật b́nh dị khi
gặp Chúa cũng như khi gặp giáo dân của cha.
Lân la ướm tiếng
hẹn ḥ,
Không quen, chung
một chuyến đ̣ cũng quen.
Con người
b́nh dị ấy mà chạm phải lời Chúa th́ gặp
gỡ và đón nhận được ngay:
Lời sao như gột
ḷng trần,
Như lôi
đất thấp đến gần trời cao.
Và từ đó,
dâng lên một quyết tâm:
Chia cay, sẻ đắng
cùng Thầy,
Nước
non là bạn, trời mây là nhà!
Có lẽ khi làm
câu thơ ấy, cha đang nghĩ tới những ngày
đi học xa nhà, vào chủng viện, giúp xứ chỗ
này, chỗ kia, khi đau yếu, khi làm việc ở vùng
sâu, vùng xa, đổi chỗ này sang chỗ khác. "Nước
non là bạn, trời mây là nhà!"
Tâm t́nh ấy,
cha ước mơ được đem chia sẻ
với người khác. Trong trang đầu của tập
thơ, cha viết: "Tôi muốn đem lời Chúa,
lời thơ t́nh thương ghép thành vần, đặt
lên miệng các bà mẹ, để từ đó chảy vào
tai các em bé nằm trong nôi."
Và thưa Cha,
nếu Cha ước mơ như thế th́ vào cuối
cuộc đời hay trong khung cảnh hôm nay, Chúa đă cho
ước mơ của Cha thành hiện thực.
Thơ của
cha không phải là thơ ca bác học, đọc
đến năm lần bảy lượt vẫn chưa
hiểu. Thơ cha không phải là thơ không thể
thuộc ḷng. Bà mẹ nào cũng có thể đọc
thơ cha để ru con cách dễ dàng, và những lời
thơ ấy chảy vào tai các em bé chắc cũng dễ
thôi.
Trong tiểu
sử của cha có kể rằng: Khi về xứ
đạo đầu tiên trong cuộc đời linh
mục, một xứ miền quê, cứ mỗi tối sau
giờ kinh, cha ngồi kể chuyện cho giáo dân, già
trẻ, lớn bé cùng nghe. Giáo dân ngồi kín hè nhà xứ. Sau
khi cha đổi đi, suốt ba tháng liền, mỗi
tối giáo dân vẫn kéo tới hè nhà xứ, ngồi khóc v́
nhớ thương cha.
Có lẽ
những câu chuyện cha kể ngày đó không ǵ khác hơn
là Sứ Điệp T́nh Thương. Trong lễ giỗ hôm
nay, có nhiều cha đang làm mục vụ. Xin lỗi các
cha, nhiều khi con nghĩ lẩn thẩn thế này: Chúa
Giêsu ngày xưa chuyên giảng bằng dụ ngôn, c̣n bây
giờ các linh mục chúng ta lại hay giảng bằng lư
thuyết trừu tượng. Cho nên thật là thích thú khi
biết cha Nguyễn Xuân Văn tối tối đă tập
họp giáo dân lại ngay trong sân nhà xứ mà kể
chuyện. Con người ấy rơ ràng muốn đưa
hết tấm ḷng ḿnh chia sẻ cho người khác.
Về nghệ
thuật thơ của Sứ Điệp T́nh Thương,
tôi không dám bàn. Tôi chỉ nghĩ đến tác dụng Tin
Mừng của nó. Với tấm ḷng muốn chia sẻ
niềm vui, không muốn cho lời Chúa và giáo lư của Chúa
tách biệt với chuyện đời, cha Nguyễn Xuân
Văn có thể giảng cho người khác nghe như là
kể chuyện. Kể chuyện như con dế nỉ
non. Thế nhưng không riêng cha Nguyễn Xuân Văn
kể mà chính Trời Cao đang kể.
Trời
thương, trời cho sao sáng ngàn muôn.
Trên
tường hội trường hôm nay có nhiều tấm
thư pháp trang trí, ghi những câu thơ của cha
Nguyễn Xuân Văn. Có một câu như sau:
Đây là bữa tiệc
nửa vời,
Chờ ngày
kết thúc trên trời mai sau.
Đối
với chúng ta hôm nay, bữa tiệc có thể chỉ
mới nửa vời, nhưng đối với cha
Nguyễn Xuân Văn, chắc hẳn giờ đây bữa
tiệc đă đạt tới viên măn. Như chúng ta đă
đọc trong Lời Chúa: "Ai không ăn thịt và
uống máu Ta, th́ không có sự sống nơi ḿnh... C̣n ai
ăn thịt và uống máu Ta th́ được sống
muôn đời, và Ta, Ta sẽ cho người ấy
sống lại vào ngày sau hết."
Bí tích chúng ta
cử hành không phải là bữa tiệc nửa vời
nhưng là bí tích của Nước Trời đă trở
nên trọn vẹn. Thế nhưng, chúng ta, những
người cử hành bí tích, lại đang sống
kiếp lữ hành, cho nên chúng ta vẫn chỉ đang hát
xẩm. Tiếng hát chúng ta chỉ là tiếng hát xẩm
bởi v́ chúng ta hát về điều mà chúng ta không nh́n
thấy được. Cha Nguyễn Xuân Văn đă hát
như thế và ngày nay chúng ta vẫn hát như thế. Ngay
cả bữa tiệc Nước Trời đang có ngay
đây th́ chúng ta cũng chỉ có bằng đức tin.
Trong khi đó,
cha Nguyễn Xuân Văn và những người đă ra
đi trước chúng ta đang tham dự một cách khác.
Và giờ đây có lẽ cha Nguyễn Xuân Văn cũng
đang ngâm một bài thơ khác, hay hơn cả những
bài thơ ngài đă để lại cho chúng ta. Bài thơ
ấy, chúng ta chờ đợi ngày kết thúc lịch
sử sẽ được nghe. C̣n bây giờ, trong ḷng tin,
chúng ta cùng kết hợp với ngài trong cùng một lời
tạ ơn, trong tấm bánh và trong chén rượu của
thánh lễ này. Amen.
Về đầu trang