ĐỂ LOAN TRUYỀN SỨ ĐIỆP T̀NH THƯƠNG

 

 Maria Têrêxa Phạm thị Thái Quí

Lễ giỗ 100 ngày cha Nguyễn Xuân Văn – “Thi bá Lời Chúa với 9764 vần thơ óng chuốt dài gấp ba Truyện Kiều của Nguyễn Du” (Phạm Đ́nh Khiêm) – đă được tổ chức trang nghiêm mà cảm động, ngày 19/04/2002.

Cầm tác phẩm “Sứ Điệp T́nh Thương” ở trên tay, chẳng biết v́ sao tôi cứ thấy ḿnh có lỗi. Có lỗi với Chúa và có lỗi với Cha. Có lẽ tôi phải trích dẫn ở đây lời thánh Phaolô viết trong thơ gửi tín hữu Philipphê chương 2, câu 13-16a : “V́ chính Thiên Chúa tác động đến ư chí cũng như hành động của anh em do ḷng yêu thương của Người. Anh em hăy làm mọi việc mà đừng kêu ca hay phản kháng. Như thế, anh sẽ trở nên trong sạch, không ai chê trách được điều ǵ, và sẽ trở nên những con người vẹn toàn của Thiên Chúa, giữa một thế hệ gian tà, sa đọa. Giữa thế hệ đó, anh em sẽ phải chiếu sáng như những v́ sao trên ṿm trời, là làm sáng tỏ Lời Ban Sự Sống”.

Như vậy, giữa chúng ta đă có một v́ sao làm sáng tỏ Lời ban sự sống. Phải biết bao nhiêu ngày đêm miệt mài trăn trở, biết bao mồ hôi nước mắt nhỏ ṛng mới nên được gần một vạn câu thơ như thế? Tiếng rằng viết từ 1977 đến 1981 th́ hoàn tất (5 năm) nhưng đứa con tinh thần phải thai nghén bao lâu, mới bắt đầu được h́nh thành trên giấy, từ từ từng nét một? Tác phẩm của cha, tôi chỉ có trên tay khi mà ngài không c̣n nữa. Đứa con tinh thần ngài trối lại cho chúng ta, đă được đón nhận thế nào?

Tôi đă từng làm quen với những vần thơ của Hàn Mặc Tử, trước khi tôi “làm quen” với Chúa. Đặc biệt, tôi rất chú ư đến bài AVE MARIA do lời giới thiệu của Hoài Thanh – Hoài Chân: “Huống chi Hàn Mặc Tử ra đời, điều ấy chứng tỏ rằng đạo Thiên Chúa ở xứ này đă tạo ra một cái không khí có thể kết tinh lại thành thơ. Tôi tin rằng chỉ những t́nh cảm có thể diễn là thơ mới thiệt là những t́nh cảm đă thấm tận đáy hồn toàn thể”.

Quả vậy, những câu thơ như:

“Maria linh hồn tôi ớn lạnh

Run như run thần tử thấy long nhan

Run như run hơi thở chạm tơ vàng

Nhưng ḷng vẫn thấm nhuần ơn triều mến”.

Bỗng dưng mới xem qua đă thuộc! Và những ngôn từ rất lạ : “câu dường hạ ngớp châu sa”, “trí miêu duệ của muôn v́ rất thánh”, “Thánh thể kết tinh”, “Trượng phu lời”,“quân tử ư” v..v.. bỗng dưng mà đẹp một vẻ đẹp thần thoại hoang đường. Tôi những tưởng chỉ người nào quằn quại khổ đau bên bờ sống – chết mới có thể cảm nghiệm và viết nên những lời thơ như “chuỗi ngọc vàng kinh”“khối băng tâm” có thể làm “vỡ lở cả muôn ngàn tinh đẩu”. Từ đó đạo Thiên Chúa dưới mắt tôi quả là đạo của khổ đau! Niềm hạnh phúc choáng ngợp hồn thơ Hàn Mặc Tử th́ tôi muốn no nê hưởng thụ; nhưng cái rễ đắng của bệnh tật khôn lường và đọa đày trần thế, th́ tôi muốn bứt ra. Vâng, tôi muốn Phục Sinh mà không trải qua con đường Thương Khó! Bởi v́ tôi chỉ thấy cái đích đến mà chưa bao giờ đi thử ở trên đường!

Về phần tôi, rửa tội năm 1969, con đường Chúa dẫn tôi đi rất là kỳ lạ, tôi chỉ có thể mượn h́nh ảnh này để diễn tả: sau biết bao ḍ dẫm kiếm t́m một Đất Hứa xa xôi, hỏi đường rồi lạc đường, khi đến nơi, tôi mới nhận được tấm bản đồ chỉ vẽ đường đi rất dễ dàng và sáng sủa… khi ấy cảm giác của tôi hẳn cũng giống như bây giờ, khi cầm tập thơ “Sứ Điệp T́nh Thương” ở trên tay.

Bằng lời chỉ dẫn đơn sơ, sáng sủa, ngọt ngào, tác giả ân cần nắm tay chúng ta dẫn đi trên con đường mà Chúa Giêsu – Đấng Cứu Thế đă đi. Cứ đi sẽ đến, Cứ t́m sẽ gặp, Cứ gơ sẽ mở ra cho. Vấn đề chỉ là  “Hăy đến mà xem”!

Chính vấn đề nằm ở đây. Chính mặc cảm “có lỗi” của tôi cũng xuất phát từ đây. Điều này chẳng có ǵ mới lạ v́ anh Lê Đ́nh Bảng cũng đă đề cập đến: “cảm giác sợ những pho sách dày cộm là một điều có thật. Đặc biệt đối với sách thuộc loại kinh truyện, triết lư, thần học cao siêu. Chúng vừa to khổ, nặng xác, lại vừa mỏi mắt, mệt tay”. (Sứ Điệp T́nh Thương trang 398).

Nếu anh Lê Đ́nh Bảng c̣n phải cần “có ơn bền đỗ và thực sự bị cuốn hút lắm mới có thể đọc liền hơi, liền mạch gần một vạn câu thơ (…) lục bát” (Sdd, t. 399) th́ nói ǵ đến chúng ta, vốn không phải là nhà thơ? Và nói ǵ đến công chúng ở “giữa thời buổi đang dăng mắc, tốc độ của Internet và CD Rom này, dường như người ta chỉ ưa nghe – nh́n hơn là chăm chú đọc và nghiền ngẫm (…) Cho nên, sự xuất hiện một tập thơ dày cộm như “Sứ Điệp T́nh Thương” của Xuân Văn ở giữa thời điểm này đúng là một hiện tượng, một sự nghịch thường” (Sđd, tr. 397).

V́ vậy mà, cũng anh Bảng viết: “Tôi biết họ đă nhẫn nại và lặng lẽ để bơi ngược ḍng, miễn sao hạt giống kia xanh tốt hơn cỏ lùng, lau dại, ra trái, đâm bông giữa đời thường”. (Sđd, tr 399)

Chính đó là điều mà chúng ta – tất cả những người đă đón nhận di chúc thiêng liêng của cha Xuân Văn phải thực hiện cho kỳ được. Làm sao cho tác phẩm “Sứ Điệp T́nh Thương” được ra trái, đâm bông giữa đời thường, theo đúng như ước nguyện của ngài:

“Tôi muốn đem Lời Chúa

Lời Thơ T́nh Thương

Ghép thành vần

Đặt lên miệng các bà mẹ

 

Để từ đó

Chảy vào tai các em bé

Đang nằm trong nôi

Hay trên cánh tay dịu hiền của các bà

Như ḍng sữa ngọt

Chứa đầy chất dinh dưỡng siêu phàm

Để nuôi các em lớn lên

Trong t́nh thương của Chúa.

 

Lời sao huyền diệu làm sao

Như thâu tim óc, như vào thịt xương

Tôi ước ao Lời Chúa

Đến với các bạn

Với những kẻ khó nhọc và gánh nặng

Những người mất niềm tin

Mất hy vọng trên cơi đời.

Mời các bạn! Hăy lắng tai nghe

“Đây là Sứ Điệp T́nh Thương

Ngân vang muôn thuở, vấn vương muôn ḷng”

Tác giả

Để “Sứ Điệp T́nh Thương” có thể được “ngân vang muôn thuở, vấn vương muôn ḷng” th́ không ǵ bằng ta hăy đặt nó vào tận tay các bà mẹ để bà có thể ru các em bé trong nôi; ta hăy đặt nó vào tận tay những kẻ khó nhọc và gánh nặng, những kẻ mất niềm tin, mất hy vọng… như ḷng tác giả hằng ao ước. Ta hăy h́nh thành cho được lớp độc giả – công chúng bằng cách biến “Sứ Điệp T́nh Thương” thành những quyển sách nhỏ xinh, vừa với sức đọc, sức cầm và sức chi trả của bất cứ một người dân lao động b́nh thường nào. Quyển Kinh Thánh Tân Ước dày cộm không mấy gia đ́nh Công giáo có được, nhưng quyển Kinh Thánh Tân Ước khổ nhỏ hầu như gia đ́nh nào cũng có, hoặc có thể có. Tại sao ta không tách “Sứ Điệp T́nh Thương” ra thành bộ sách thơ có nhiều tập, như dạng sách của nhà xuất bản Trẻ: “Những tấm ḷng cao cả” hoặc “Cửa sổ tâm hồn” …

Thật ra, điều này hoàn toàn có thể làm được và làm tốt là đàng khác! Xem mục lục, ta sẽ thấy nhiều câu chuyện có thể gộp lại thành tập nhỏ khoảng trên dưới 150 trang, in ra từng kỳ. Thậm chí có truyện rất hay như: “Chúa Giêsu giáng sinh”, “Đứa con hoang đàng”, “Đức Mẹ dưới chân Thánh Giá”, “Đức Mẹ khóc con”…… Nếu có thêm h́nh ảnh minh họa th́ càng hay.

Bộ sách có thể được giới thiệu bằng nhiều cách, được sử dụng ở nhiều nơi, bởi nhiều người… làm sao “Sứ Điệp T́nh Thương” có thể đến với từng lớp giáo lư, từng hội đoàn, từng ḍng tu, từng giáo xứ và gơ cửa từng gia đ́nh Việt Nam lương giáo  ở trong nước cũng như ở nước ngoài. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể nói được rằng đă tiếp nhận đứa con tinh thần của cha Xuân Văn một cách xứng đáng; v́ hẳn nhiên ngài không muốn quyển sách của ḿnh chỉ nằm yên trên kệ, trong tủ hoặc trên bàn của một số nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu mà thôi.

Buổi gặp gỡ hôm nay nhân lễ giỗ 100 ngày của linh mục, tác giả Nguyễn Xuân Văn đă thể hiện nỗ lực của lớp hậu sinh chúng ta muốn hoàn thành tâm nguyện của ngài. Dù sao mới chỉ là bước khởi đầu, c̣n cả con đường dài trước mắt. Nguyện xin Thiên Chá sáng soi và cha Xuân Văn cầu bầu trợ giúp cho chúng ta định hướng đúng đắn và bền bỉ dơi theo con đường mà “Sứ Điệp T́nh Thương” sẽ dẫn dắt chúng ta đi.

Xin cảm tạ quư cha, xin cảm tạ gia đ́nh bà Anna Nguyễn Thị Thơ và cộng đoàn đă cho chúng tôi được góp những lời chân thành, thay mặt cho hằng hà sa số những độc giả b́nh thường hiện có, và độc giả tiềm năng sẽ có, của Sứ Điệp T́nh Thương hằng muôn thuở ngân vang

Ngày 19/4/2002

Maria Têrêxa Phạm thị thái Quư