CÓ MỘT XUÂN VĂN DÍ DỎM

 Nhạc sĩ Hải Triều

 

Có một điều dễ thương lạ lùng trong tác phẩm “Sứ Điệp Tình Thương” của Xuân Văn, đó là những câu thơ, những từ ngữ, những danh xưng dí dỏm mà người đọc như tôi chẳng hề ngờ, rằng sao tác giả lại nghĩ ra được những câu thơ sáu tám vui đùa như vậy. Tôi đọc và tôi đã nhiều lần cười một mình thích chí với những câu ý vị sau đây (Trích Sứ Điệp Tình Thương tái bản 2001):

Trang 27 câu 324, người ta chê trách Chúa Giêsu và Đức Mẹ:

“Nhà quê mà kiếm thành Vua nực cười”

Trang 57, câu 1068, Hê-rô-đê được gọi tên mới:

“Rằng: quan đã bị “râu dê” cầm tù”

trang 66, câu 1308, thái độ coi thường của dân làng về phép lạ:

“Có người xin Chúa trổ tại

Cho bà con thấy một vài phép chơi”

Câu 1323, Chúa trả lời:

“Ích-diên thừa kẻ góa chồng

Có ai đáng mặt rước ông mà hòng”

Trang 72, câu 1459, tông đồ thì:

“Đứng đầu là cụ Phêrô

Sau cùng là gã phản đồ Giu-đa”

Trang 101, câu 2196, môn đệ tỉ tê:

“Sao Thầy lấy chuyện thôn quên dạy người?”

Trang 151, câu 3448, phải nộp thuế thì môn đệ:

“Có nghề câu cá lo chi không tiền”

Trang 153, câu 3492, Chúa mắng môn đệ:

“Chẳng hay đầu óc làm bằng thứ chi?”

Trang 157, câu 3577, nghe Chúa nói sắp từ biệt, dân bản xứ thắc mắc :

“Đi đâu nói chuyện giã từ,

Phải chăng theo bọn di cư nước ngoài?”

Trang 180, câu 4025, Mát-ta than về Maria

“Thầy xem hiền muội kỳ chưa”

Trang 205, câu 4855, người bạn “rầy rà”,  (chắc bị bão lụt ở Huế):

“Có ông bạn ở miền Trung

Lần đầu mới bước đến vùng này thôi”

Trang 206, câu 4889, quan tòa bị bà góa quấy rầy:

“Nhưng ta bị giọng lần đầu

Làm cho nhức óc nhức đầu chết thôi,

Mai ta xét xử cho rồi,

Kẻo nghe con mẹ ỉ ôi hoài hoài”

Trang 207, câu 4906, về người Pha-ri-siêu:

“Thứ công chính giả dập dìu như mây”

trang 210, câu cuối (4996), phú hộ chết:

“Cả làng đưa lão đi chơi suốt ngày”

Trang 220, câu 5241,  chủ vườn nho triết lý:

“Ngoài ra tôi thích từ bi

Ăn gừng trả mật phiền gì anh đâu”

Câu 5248:

“Mắt anh mang kính độ nào?

Thấy tôi tử tế nhìn vào xốn xang”

Trang 247, từ câu đầu trang (5901-5940) (xin xem sách)

Trang 250, câu cuối (5998), thử Chúa – để rồi:

“Biết vàng cao giá, lửa thôi thử vàng”

trang 258, câu 6197, đừng kêu ai là “Cha” vì:

“Người ta ai cũng người ta”

Trang 274, câu 6625, 6626, 6632, tả Giu-đa:

“Thằng nào bộ tịch ác ôn?

Đi đâu lấp ló khôn hồn xưng ngay”

Giu-đa mặt dạn mày dày

Chào thưa nham nhở vòng tay đứng trình…”

“Cười lên hăng hắc gan lì thưa ngay:

Trang 291, câu 7075, Chúa đi chịu chết:

“Thầy không còn nói được nhiều

Tên trùm hỏa ngục đang liều đến đây”

Trang 313, câu 7657, thấy môn đồ mê ngủ, Chúa nói:

“Rằng : thôi cứ ngủ đi cơ!”

Trang 362, câu 8956, lý hình dưới chân thánh giá:

“Xúm nhau khẽ đá đánh cờ giải khuây”

Trang 376, câu 9249, Gioan và Phêrô chạy thì:

“Thanh niên tới trước, “ông già” còn sau”.

Trang 387, câu 9527, “yêu” và “tin” đi đôi:

“Bàn tay nào thiếu tình thương,

Hãy đưa ra thọc vào nương long Thầy”

Những đoạn bi thương buồn bã như hồi người đàn bà tội lỗi ăn năn khóc lóc dưới chân Chúa, Đức Mẹ dưới chân thánh giá, Đức Mẹ khóc con thảm thương, tha thiết đã đành, cảm động đến phải đặt bút dệt Văn đặt vào các mặch văn kể chuyện rất bình thường, giản dị nhưng đọc lên thấy hấp dẫn và lôi cuốn hơn, là nhờ tính dí dỏm hài hước của những câu, những chữ được ông cha già vui tính lấy làm thơ, khiến tôi cứ thích đọc đi đọc lại ‘Sứ Điệp Tình Thương” nhiều lần – Phúc Am đấy!

Xin thắp nén hương cảm mến, cám ơn.

Cố linh mục nhà thơ Phanxicô Xavie Maria Duce Nguyễn Xuân Văn

Xóm đạo 06.04.2002

Hải triều