SỨ ĐIỆP T̀NH THƯƠNG : CON ĐƯỜNG TÔI HƯỚNG TỚI

 

 

Nhà văn Nguyên Đạt (Giáo dân giáo xứ Tuy Ḥa)

 

 

            Kính thưa Quư Cha

            Thưa Quư anh em đạo hữu

            Thật là cảm động và hạnh phúc xiết bao khi mà một giáo dân b́nh thường như tôi lại được Cha Hạt trưởng và Ban Tổ chức ưu ái tạo điều kiện để có mặt nơi đây trong bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng vô cùng ấm cúng để tưởng niệm, toạ đàm về cuộc đời và thi phẩm Sứ Điệp T́nh Thương của người cha già đáng kính, đáng yêu đă từng chăn dắt chúng tôi qua bao chiều dài năm tháng.

Thưa quư vị,          

            Từ nảy đến giờ chúng ta đă được lắng nghe quí cha và các bậc thức giả phân tích những lời hay ư đẹp, những tư tưởng cao siêu, nhứng giá trị đạo đức cũng như giá trị văn học nghệ thuật của thi phẩm một cách đầy đủ súc tích rồi nên ở đây tôi xin phép chỉ nói lên sự cảm nhận, những tâm tư t́nh cảm, những chuyển biến về tâm linh cũng như cuộc sống Đạo-Đời có phần chủ quan của ḿnh như một giáo dân, một đứa con từng được Người quan tâm nâng đỡ và cuối cùng là cảm nhận của một độc giả tâm thành, tâm đắc may mắn được có cơ hội tiếp xúc, tiếp cận với tác giả, tác phẩm Sứ Điệp T́nh Thương...

            Thưa quư vị, có một thời buổi hồng hoang nào đó trước đây tôi đă là một giáo dân giữ đạo theo lối hơi... tài tử với chứng bệnh miên trường không khắc phục được là thường xuyên bê trễ việc đọc kinh xem lễ ngày chủ nhật, có lẽ cái bệnh đó của tôi và một vài người khác phần nào cũng là nguyên nhân làm cho bài giảng của cha bị  nhiều lần ngắt quảng, gấp khúc và đôi khi vô t́nh bị kéo dài như một tiền lệ đến nỗi có lần nọ khi tôi mới vừa bước chân vào nhà thờ chưa kịp ngồi th́ một vị chức sắc như đang chờ sẵn, phom phom đi ngay tới chỗ tôi kéo theo nhiều ánh mắt ṭ ṃ theo dơi để chỉ nói môt câu: Cha sở đang giảng riêng cho chú mày nghe đó!!... Rồi cơn sốc đó cũng qua đi và có thể tôi vẫn cứ là một giáo dân tà tà giữ đạo theo lối tài tử như thế, như thế nếu như không có một ngày bất ngờ nghe được lời nhắn: Cha cần gặp mặt (?!). Chỉ vẻn vẹn bốn từ thế mà làm cho tôi xiết bao lo lắng, hồi hộp và suy nghĩ bởi cứ đinh ninh là sẽ bị quở trách, sẽ bị răn đe tới nơi tới chốn, nhưng hoá ra hôm sau lên gặp cha, Người chỉ cởi mở tṛ chuyện và hỏi han những chuyện chung chung về gia đ́nh, về đời sống, sinh hoạt, làm ăn... vv... C̣n “Vấn đề” kia th́ tuyệt nhiên không hề nghe cha nhắc đến làm cho tôi tuy có thở phào nhẹ nhỏm nhưng cũng có phần hụt hẫng băn khoăn (?!). Cuối buổi cha cầm ra một quyển sách dày cộm giản dị nói: Nghe con cũng là người yêu chuộng thơ văn. Vậy cha tặng con tập thơ này về đọc, thử coi có cảm nhận ǵ không?!. Thưa quí vị. - Con đường dẫn đưa tôi đến để được tiếp cận và tiếp xúc với tác giả, tác phẩm Sứ Điệp T́nh Thương cũng từ bến nước như rứa như ri đó...

- “Linh mục làm thơ cũng không phải là hiếm nhưng thơ của cha xứ ḿnh th́ thế nào đây nhỉ?”.

Tôi mang ư nghĩ ṭ ṃ đó khi về nhà lần giở từng trang, từng trang rồi vô t́nh bị cuốn hút vào đó hồi nào không hay! Ôi! Đó quả là một câu chuyện cổ tích dài, sinh động và đầy hấp dẫn được dẫn dắt bằng những vần thơ lục bát mượt mà nhưng cũng rất đổi giản dị, dễ hiểu và gần gũi thân thương như những lời ru từ ca dao mẹ làm cho tôi vừa thích thú vừa đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:

Lời cao dẫn giải càng cao

Ư sâu nghĩa lư thêm vào càng sâu

Từng lời điểm ngọc tô châu

 Mỗi câu mỗi thấm vào đầu người nghe...

Tôi có cảm giác như ḿnh đă bắt gặp điều ǵ đó rất thân quen mà từ lâu đă bỏ quên trong trí nhớ. Rồi từ cảm thụ đi đến cảm nhận, từ cảm nhận đi tới cảm hứng, bỗng dưng tôi có ư nghĩ: Tại sao ta không biến những lời thơ giàu nhạc điệu này bằng cách phổ vào cho nó những âm thanh sống động nhỉ? Vậy là lập tức tôi đem cái ước muốn bức thiết đó đề xuất với cha, không ngờ Người đáp ứng một cách hồ hởi không kém.

            ... Trong quá tŕnh thực hiện những cuốn băng thơ đó, khi càng được dịp thâm nhập sâu hơn vào thi phẫm Sứ Điệp T́nh Thương, không ngờ những người bạn diễn của tôi như cô Ngọc Hà, Vân Phi đây vốn là người lương, Hoàng Hường th́ ngày rằm, mồng một vẫn ăn chay niệm Phật, anh Huy Phong cũng là người ngoài đạo, thế mà đều có sự đồng cảm, đều thấy niềm hào hứng, đều muốn dốc tâm đem hết khả năng của ḿnh thể hiện câu chuyện cổ đẹp như mơ này bằng lời ca tiếng nhạc cố làm sao đó để lột tả cho hết ư hết t́nh... Ngay như cha sở trước đó nghe nói sức khoẻ không được tốt, bệnh hoạn triền miên thế mà suốt hơn nửa tháng đó mặt mày  tươi tỉnh cứ như chưa hề có bệnh, đôi khi ngài c̣n ngồi hàng giờ vừa lắng nghe vừa chửa lỗi câu tứ lỡ ngâm sai, đến như anh Đức phụ trách kỹ thuật (khô khan là thế. Xin lỗi!) Vậy mà bất đồ thi thoảng cũng cao hứng lên tiếng ngâm nga, nghe cũng rất hay và cũng rất... nhuyễn mới lạ chứ!. Thế mới biết thơ ca nó có mảnh lực như thế nào đối với con người... Chính cái đẹp của thơ ca làm cho con người gắn kết với nhau kinh qua những thiên kiến ngại ngần để cùng có chung với nhau một tiếng nói. Thi phẩm “Sứ Điệp T́nh Thương” trong trường hợp này, rơ ràng là đă làm được cái công việc trọng đại đó..

Từ Sứ Điệp T́nh Thương tôi đă hiểu ra  và cảm nhận được nhiều điều:

- Trước kia tôi thường hay so đo và thắc mắc tự hỏi: Tại sao có người th́ ngay từ đầu đă được Chúa ưu tiên cho bước đi trên con đường đầy hoa thơm cỏ lạ, cho họ luôn được tắm ḿnh trong hương vị hạnh phúc trong khi người khác th́ luôn phải đi trên con đường đầy chông gai lởm chởm, phải trần ḿnh trong cái nắng nóng chói chang, phải bươn chải từng ngày mới có cái ăn, cái mặc? Nhưng khi đọc:

Phúc thay kẻ chuộng khó nghèo

Nước trời là giải thưởng treo cho ḿnh

Phúc người khiêm nhượng hiền lành

Đất là cơ nghiệp Chúa dành vô biên

Th́ tôi bắt đầu có cách nh́n, cách suy nghĩ tỉnh táo hơn: Ôi! Đúng là cái nghèo nó kéo theo cái khó cái khổ và đôi khi c̣n làm cho ḿnh có những hành động sai trái, nhưng cũng có thể từ trong cái khó cái nghèo thực sự, con người ta mới có thể mở mắt, mở ḷng để thông cảm , san sẻ và quảng đại với những người xung quanh hơn. Vậy là từ đó tôi cố gh́m ḷng ích kỷ, không c̣n ấm ức, than thân trách phận nữa... Có một chuyển biến nhỏ: Trước kia tôi thường là người Đi sau về trước mỗi khi dự lễ nhà thờ th́ bây giờ tôi đă trong một chừng mực nào đó cố gắng Đi trước về sau... vv...

- Thông thường khi chúng ta khi làm việc thiện hay cho ai thứ ǵ cũng muốn ghi dấu ấn của ḿnh trên đó như để người khác nhớ ơn nhưng Sứ Điệp T́nh Thương th́ :

Khi con bố thí cho ai

Hăy làm kín đáo kẻo hoài công đi

Tay mặt con muốn làm chi

Đừng cho tay trái biết ǵ hay hơn

Đúng rồi! Nước từ ḍng sông chảy vào biển cả tưởng chừng bị hoà tan và biến mất đi, nhưng không, nó sẽ bốc hơi thành mây, thành mưa trả lại cho ta những giọt tinh khiết ngọt lịm từ trời. Vậy là từ đây tôi nhận thêm được bài học khiêm cung, khoan hoà, khiêm ái, biết lấy niềm vui của người làm niềm vui, an ủi cho ḿnh.

- Con người ta cũng c̣n có thói quen ưa đứng núi này trông núi nọ, khi đang ở nơi này th́ cứ tưởng nơi kia là miền đất hứa nhưng khi đă ở nơi kia rồi mới vỡ lẽ: chính cái nơi ḿnh vừa từ bỏ mới là nơi chốn êm ả thanh b́nh, thế rồi sau khi gối mỏi chân chồn, một chiều kia Đứa con hoang đàng dừng bước phiêu du, thờ thẩn đứng nh́n những chiếc lá vàng rụng rơi lả tả trong gió thu không, bỗng nhiên anh ta: Muốn về t́m lại gịng sông- Uống bầu sữa mẹ tắm ḷng bao dung. Nhưng không dám v́ e dè ngần ngại, nếu như anh ta biết người cha ở nhà vẫn mong ngóng trông chờ với tấm ḷng khoan dung độ lượng th́ chắc chắn anh ta sẽ mau chóng chạy về ngôi nhà chung, ngă vào ṿng tay yêu dấu sớm hơn trong sự hồ hỡi:

Mừng cho gương vỡ lại lành

Mừng cây úa lá xanh cành chứ con

C̣n trời c̣n nước c̣n non

C̣n người hối tội là c̣n niềm vui

Thế mới biết: Một hành động giản đơn của sự tử tế đôi khi có thể cảm hoá và làm thay đổi cả một đời người. Ôi! Cuộc đời sẽ tốt đẹp biết bao nếu như ta sống với nhau bằng một trái tim yêu thương và độ lượng! Chính bản trường ca Sứ Điệp T́nh Thương luôn nhắc nhở cho tôi nhớ tới điều đó. Nếu có ai đó hỏi tôi: Thi phẩm Sứ Điệp T́nh Thương hay nhất ở điểm nào? Tôi chỉ trả lời gói gọn: Sứ Điệp T́nh Thương hay nhất ở chỗ “Nó” chính là Sứ điệp t́nh thương. Vâng. Theo tôi th́ một ai đó sau khi đọc Sứ Điệp T́nh Thương mà biết cách sống cho tốt hơn, mở ḷng với tha nhân hơn, yêu sự công chính và luôn biết hướng về nguồn mạch sự sống đời đời th́ phần nào Người cũng thoả nguyện v́ đă không uổng phí tâm lực của ḿnh cho bài ca giàu ḷng nhân ái này !!.

Ai tha sẽ được thứ tha

Không tha ắt chẳng được cha khoan hồng

 

Kính thưa quư vị.

Hôm nay, những ngọn nến hồng của mùa Giáng sinh dường như vẫn c̣n cháy sáng trong trái tim mỗi người và hương xuân th́ như đă thấp thoáng bên ngoài cửa sổ, trong bầu không khí linh thiêng rất đổi đầm ấm này, xin cho tôi được phép Thắp Lên Một Nén Hương Ḷng coi như đó là tâm t́nh tưởng nhớ của một đứa con hiếu thảo đối với người cha già thương quư mến yêu, của một giáo dân đối với người chăn dắt một đời lao tâm tận tuỵ, và cuối cùng là của một bạn đọc tâm thành hết ḷng mến mộ tác giả, tác phẩm Sứ Điệp T́nh Thương qua sự thể hiện của ngâm sĩ Vân Phi cùng với tiếng đàn tranh của nghệ sĩ Hoàng Hường phụ đệm:

Cho con gởi nén hương ḷng

Về nơi an nghỉ Làng Sông xứ người

Giọt thương giọt nhớ đầy vơi

Giọt mừng giọt tủi biển khơi sóng ngầm...

 


 

   THẮP LÊN MỘT NÉN HƯƠNG L̉NG

 

Trọng kính cố Lm. FX. Nguyễn Xuân Văn

 

                  Cho con gởi nén hương ḷng

                  Về nơi an nghỉ Làng Sông quê Ngươi

                  Giọt thương giọt nhớ đầy vơi

                  Giọt buồn giọt tuổi biển khơi sóng ngầm

                  Một đời thanh khiết toàn tâm

                  Đức Tin Đức Ai hiến dang Chúa Trời

                  Cưu mang bao kẻ lạc loài

                  Vô thân tứ cố không nơi nương nhờ

                  Khi con hư hốt bơ vơ

                  Cha là điểm tựa bến bờ cậy trông

                  Khi con sai trái ngă ḷng

                  Cha đem con trở lại ṿng thiện lương

                  Tin mừng Sứ Điẹp T́nh Thương

                  Đưa con t́m đén thiên đường thủa nao

                  Lời cao dẫn giải càng cao

                  Ư sâu nghĩa lư thêm vào càng sâu

                  Từng lời điẻm ngọc tô châu

                  Mỗi câu mỗi thấm vào đầu người nghe (*)

                  Thế gian nơi chốn Đinh về

                  Xác thân cơi tạm muội mê vô thường

                  Ḷng người như nước đại dương

                  T́nh người như đoá quỳnh hương nở đầy

                  Lời thơ lành thánh c̣n đây

                  Mà Cha th́ đă chân mây cuối trời !

                  Cầu mong ơn phước đời đời

                  Chúa thương mời gọi tới nơi mạch nguồn

                  Để cho Sứ Điệp T́nh Thương

                  Ngân vang muôn thuở vấn vương muôn ḷng (*)

(*) Trích Sứ Điệp T́nh Thương