CUỘC
ĐỜI ĐỨC MARIA[1]
THEO
THÁNH KINH VÀ THÁNH TRUYỀN
Bầu
trời
cao vút trong xanh
Gió
thu man mác sương
lành nhẹ
rơi.
Thiên
Thần
bay lượn
thảnh
thơi
Hỏi
nhau : Ai đó
! chào đời
hôm nay[1] ?
Đẹp
như
ánh sáng đầu
ngày
Hương
thơm
trinh khiết
thoảng
bay khắp
trời
Hào
quang muôn sắc
hoa tươi
Trăng
thu toả
rạng
chói ngời
thiên cung.
Sao
mai soi rõ mặt
dung
10. Sáng
như
Bắc
đẩu
không trung chuyển
vần.
Lời
ca muôn vạn
Thiên Thần
Chào
mừng
sinh nhật
vang ngân dậy
trời
Hoà
trong tiếng
khóc chào đời
Biến
thành suối
nhạc
thành lời
tình thương
Reo
vui nhộn
cả
thiên đường
Muôn
đời
âm điệu
du dương
không ngừng.
Vọng
vào âm phủ
Tin Mừng
Tổ
tông các đứng
tưng
bừng
hân hoan.
E
– va tổ
mẫu
nhân gian
20. Bấy
lâu mong đợi
khóc than đêm
ngày
Từ
ngày Sáng thế
đến
nay
Mừng
vui nhảy
múa, ngất
ngây nghẹn
lời.
A
– dong tổ
phụ
cười
tươi
Chúc
mừng
cháu gái mở
thời
hồng
ân
Hiệp
công cứu
chuộc
muôn dân
Đạp đầu
rắn
quỉ
dưới
chân uy quyền.
Theo
lời
Kinh Thánh lưu
truyền
Cháu
là người
nữ
tinh tuyền
khiết
trinh
Sẽ
làm Mẹ
Chúa uy linh
30. Khác xa tổ mẫu
chúng sinh E – và
Mừng
thay ngày cháu sinh ra
Phúc
thay ngày cháu lánh xa hồng trần.
Lời
chào của
các Thiên Thần
Vang
vào ngục
tối
thêm phần
ước
mơ
Con
người
trong cõi u mờ
Dệt
niềm
hy vọng
bằng
tơ
khổ
sầu
Muôn
ngàn thế
kỷ
chìm sâu
Dưới
lòng vực
thẳm
nhớ
đâu
tháng ngày
Nói
lời
vạn
phúc hôm nay
40. Là nhờ cháu gái cơ
may bằng
vàng.
Nghe
qua điển
tích rõ ràng
Lâm
bô vang dội
một
tràng pháo tay.
Mẹ
cha tính đủ
tháng ngày
Thấy
con mắt
phượng,
mày ngài xinh tươi
Đặt
tên theo luật
từ
trời
Ma-ri-a
là biển
đời
đắng
cay.
Gioa-kim
thân phụ
chau mày
An-na
thân mẫu
hiểu
ngay ý chồng
Lấy
lời
êm dịu
bảo
ông :
50. Có ơn Chúa giúp thì không sợ
gì”.
Ông
bà cầu
nguyện
gẫm
suy
Tên
con ý nghĩa
huyền
vi khôn lường
Đọc
lên nghe thật
dễ
thương
Âm
ba vang dội
bốn
phương
đất
trời
:
“Ma-ri-a
con yêu ơi!
Tên
con lòng mẹ
muôn đời
ghi sâu.
Mẹ
yêu con đến
bạc
đầu
Vì
con giãi nắng
mưa
dầu
kể
chi.
Con
ơi!
Con hãy ngủ
đi
60. Gió vi vu thổi,
mưa
rì rào bay.
Ru
con, con ngủ
cho say
Mơ
nhiều
mộng
đẹp
cho đầy
niềm
vui.
Cho
con thức
với
nụ
cười
Với
đôi
mắt
đẹp
nhìn trời
bao la.
Rồi
đây
mẹ
sẽ
dạy
qua
Cho
con biết
có người
cha trên trời
Yêu
con từ
thuở
đời
đời
Tạo
nên con đẹp
tuyệt
vời
đó
con.
Cho
con mặt
ngọc
môi son
70. Trông
như
thể
vầng
trăng
non giữa
trời.
Con
ơi
hãy mến
yêu Người
!
Dù
con chưa
biết
nói lời
tạ
ơn”.
Tháng
ngày như
bóng phù vân
Trôi
đi
mau chóng mấy
lần
xuân qua
Ma-ri-a
đã
lên ba
Khôn
ngoan trước
tuổi
nhất
là thông minh
Lòng
đầy
ơn
Chúa Thánh Linh
Thiết
tha yêu Chúa coi khinh sự đời
Tâm
hồn
luôn hướng
về
trời
80. Mỗi đêm
thấy
ánh sao rơi
nguyện
cầu
:
“Xin
cho thánh ý nhiệm
mầu
Được
mau thực
hiện
dưới
bầu
trời
xanh.
Cho
đời
biết
Chúa tốt
lành
Muôn
dân thiên hạ
trở
thành chiên ngoan.
Bốn
phương
họp
lại
một
đoàn
Thờ
chung một
Chúa bình an muôn đời.
Con
cầu
như
vậy
má ơi
!
Má
xem Chúa có nhận
lời
con không ?
-
Hồn
con như
áng hương
nồng
90. Lời con như
ánh nắng
hồng vươn
cao
Giọng
con êm ái ngọt
ngào
Ngân
vang đến
các vì sao trên trời.
Lẽ
nào Chúa chẳng
nhận
lời
Con
ơi
cứ
nguyện
cho đời
đi
con !
-
Má ơi
! dù tuổi
còn non
Con
như
hoa nở
trăng
tròn rồi
đây
Cho
con thoát cảnh
lưu
đày
Gió
may phơ
phất
tung bay hồng
trần.
Má
ơi
! con muốn
hiến
thân
100. Ở
trong nhà Chúa muôn phần an vui.
Để
con khỏi
phải
nếm
mùi
Thế
gian tục
luỵ
dập
vùi đời
con.
Đời
con như
búp măng
non
Mưa
sa nắng
chay héo mòn sớm
thôi.
Cho
con gặp
Chúa má ôi !
Để
con khỏi
phải
nổi
trôi giữa
đời.
Đời
con như
chiếc
lá rơi
Giữa
cơn
gió bụi
chơi
vơi
lững
lờ.
Cho
con sống
ở
đền
thờ
110. Sống
kề
bên Chúa bến
bờ
nào hơn”.
Mẹ
cha nghe nói hỏi
con :
“Vòng
tay ba má không còn ấm sao ?
Tình
thương
ba má dạt
dào
Con
không cảm
thấy
ngọt
ngào nữa
sao ?
Má
ba đau
khổ
biết
bao
Nếu
không còn được
ngày nào hôn con.
Tuổi
già tàn tạ
héo hon
Làm
con chữ
hiếu
vuông tròn thế
sao ?”
Ma-ri-a
khóc nghẹn
ngào :
120. “Má ơi!
biết
tính thế
nào nữa
đây.
Cho
con cầu
nguyện
vài ngày
Để
xem ý Chúa giải
bày làm sao”.
Ngoài
trời
gió cuốn
mưa
rào
Trong
nhà cô bé lòng xao xuyến buồn.
Nguyện
xong lệ
thảm
ngừng
tuôn
Nét
tươi
hiện
rõ trên khuôn mặt
hồng
:
“Con
như
cỏ
nội
hoa đồng
Bấy
lâu được
Chúa vun trồng
nơi
đây
Ơn
cha nghĩa
mẹ
cao dày
130. Giờ đây
Chúa muốn
đổi
thay điểm
trồng.
Xin
cha mẹ
hãy vui lòng
Thuận
theo ý Chúa cậy
trông ơn
Người.
Ông
bà than thở
con ơi
! :
“Mẹ
cha đã
cạn
hết
lời
khuyên can.
Con
là ân huệ
Chúa ban
Cho
cha mẹ
được
ủi
an tuổi
già.
Giờ
đây
con muốn
lìa xa
Theo
ơn
Chúa gọi
mẹ
cha dám cầm
Chỉ
mong con sẽ
hồi
tâm
140. Chờ
khi khôn lớn
kẻo
lầm
lỡ
chăng
!”.
Ma-ri-a
gạt
lệ
thưa
rằng
:
“Giữ
con ở
lại
sao bằng
dâng con ?
Dâng
con thuở
tuổi
còn non
Là
dâng cho Chúa của
ngon đầu
mùa
Chờ
khi hoa úa trái chua
Là
dâng lễ
vật
cuối
mùa nên chăng
!”.
Ông
bà không nói không rằng
Gật
đầu
tỏ
dấu
đã
bằng
lòng nghe.
Ma-ri-a
tay chắp
e dè:
150. “Cám ơn
Chúa đã
không chê phận
hèn”.
Thấy
con tình ý đáng
khen
Ông
bà cởi
mở
một
phen nỗi
lòng :
“Một
điều
cha mẹ
cầu
mong
Là
con được
sống
trong vòng yêu đương
Trong
vòng tay Chúa tình thương
Cánh
tay phép tắc
dễ
nhường
cho ai.
Con
ơi
! năm
tháng còn dài
Rồi
đây
Chúa sẽ
an bài cho con”.
Ma-ri-a
cất
tiếng
nỉ
non :
160. Cám ơn
ba mẹ
mỏi
mòn hy sinh.
Cho
con đền
thánh dâng mình
Là
dành hết
nghĩa,
hết
tình cho con.
Ruột
gian ba mẹ
héo hon
Nhưng
rồi
ghi được
điểm
son trên trời”.
“Vượt
Qua” lễ
trọng
đến
nơi
Ông
bà tiện
dịp
tách rời
làng quê
Đền
thờ
nhắm
hướng
tiến
về
Đường
hơn
trăm
đủ
mọi
bề
gian nan.
Nắng
mưa
gió bụi
ngập
tràn
170. Cổ
xe ngựa
vẫn
an toàn xông pha.
Suốt
ngày ngồi
cạnh
mẹ
cha
Cho
dù mỏi
mệt,
Ma-ri-a vẫn
cười.
Nụ
cười
như
đoá
hồng
tươi
Khiến
lòng cha mẹ
cũng
nguôi phần
nào.
Cổ
xe dừng
trước
cổng
chào
Dưới
cây cổ
thụ
tàn cao xanh mờ.
Ma-ri-a
đứng
ngắm
đền
thờ
Nơi
cô bé đã
ngày chờ
đêm
mong
Là
nơi
lòng được
phỉ
lòng
180. Là nơi
được
sống
trong vòng tay Cha.
Đền
thờ
lộng
lẫy
nguy nga
Tháp
cao chót vót vượt
xa tầm
nhìn.
Mười
hai trụ
cái tiền
đình
Xây
bằng
đá
quý chạm
hình hoa văn.
Trước
giờ
lễ
tế
cầu
an
Nghe
vang tiếng
hát cung đàn
du dương
Chào
mừng
du khách hành hương
Gần
xa tấp
nập
bốn
phương
kéo về.
Người
thành thị,
kẻ
thôn quê
190. Vai
mang, tay xách đùm
đề
hoa hương
Hội
nhau lại
trước
tiền
đường
Giờ
dâng lễ
vật
xếp
hàng tiến
lên.
Hai
thầy
giúp lễ
hai bên
Nhận
trao tư
tế
đứng
trên bàn thờ.
Ma-ri-a
hãy còn thơ
Cũng
vào hàng ngũ
đứng
chờ
dâng hoa.
Thu
hình bên cạnh
mẹ
cha
Trên
tay cầm
sẵn
bó hoa thơm
nồng.
Đây
là giây phút ước
mong
200. Quyết
dâng cho Chúa hoa lòng trung trinh
Để
ngày Mẹ
đến
dâng mình
Là
ngày tuyên khấn
đồng
trinh trọn
đời.
Mẹ
luôn giữ
ý giữ
lời
Canh
phòng cẩn
mật
chuyện
đời
riêng tư.
Lễ
xong được
gặp
kinh sư
Chính
thầy
tư
tế
đến
từ
thánh cung.
Trông
thầy
độ
lượng
khoan dung
Mặt
mày phúc hậu,
tóc hung hung dày.
Ông
bà kính cẩn
chắp
tay
210. Thong
dong ngắn
gọn
tỏ
bày khúc nôi :
“Trình
thầy
! đạo
hữu
chúng tôi
Đã
từ
làng mạc
xa xôi tìm về
Đem
con dâng hiến
Gia-vê
Lửa
hương
đền
thánh mọi
bề
chăm
lo.
Xin
thầy
thương
chúc lành cho
Chăm
nom cháu bé còn thơ dại nhiều”.
Nghe
qua lời
lẽ
đôi
điều
Thầy
tư
tế
cũng
ra chiều
cảm
thông.
Rằng
: “Cây đã
được
vun trồng
220. Những
mong sớm
thấy
trổ
bông trong lành.
Phải
chi có thuốc
trường
sanh ?
Để
trông thấy
cháu trưởng
thành ra sao !”.
Ông
bà nghe nói nghẹn
ngào
Hôn
con từ
biệt
xiết
bao chạnh
lòng.
Ma-ri-a
gạt
lệ
tiễn
xong
Theo
chân thượng
tế
vào trong đền
thờ.
Từ
đây
thoả
dạ
ước
mơ
Cúi
đầu
quỳ
gối
lâu giờ
tạ
ơn.
Bỗng
nghe xúc động
từng
cơn
230. Nhịp
tim dồn
dập
nhanh hơn
bình thường.
Thấy
như
đầu
óc vấn
vương
Bao
nhiêu hình ảnh
thân thương
nhà mình.
Nhớ
từng
khuôn mặt
gia đình
Nhớ
từng
cử
chỉ
thân tình mẹ
cha
Vườn
cây, bãi cỏ,
khóm hoa
Cũng
gây nổi
nhớ
thiết
tha lạ
lùng.
Mặc
dù cố
gắng
tập
trung
Chí
lòng vẫn
cứ
nghĩ
dông nghĩ
dài :
Mình
như
chiếc
én lạc
loài
240. Rời
xa tổ
ấm
ngày mai thế
nào
Hay
mình như
một
vì sao
Rơi
vào dương
thế
trời
cao tìm về.
Trải
qua giây phút ủ
ê
Thấy
thầy
thượng
tế
đứng
kề
một
bên.
Cô
liền
bạo
dạn
nói lên :
“Xin
thầy
chỉ
việc
cho quên nhớ
nhà !”
Thầy
rằng
: “ Con hãy nhẩn
nha
Nghỉ
ngơi
rồi
đến
vườn
hoa giúp thầy.
Mỗi
ngày con sẽ
vào đây
250. Lau
chùi bàn ghế
với
cây đèn
vàng
Sao
cho bảy
ngọn
sáng choang
Sao
cho sặc
sở
bức
màn thánh cung.
Ngoài
giờ
kinh sách giờ
chung
Có
giờ
đến
lớp
riêng cùng trẻ
em.
Có
thầy
biệt
phái dạy
kèm
Dạy
cho biết
đọc,
biết
xem giấy
tờ
Biết
ghi sấm
ký kinh thơ
Biết
thêu, biết
dệt
khỏi
nhờ
cậy
ai”.
Lời
thầy
như
mật
vào tai
260. Thấm
vào đầu
óc thành bài dạy
khôn.
Tuổi
thơ
vắng
bóng hoàng hôn
Tai
xa tơ
trúc, lòng chôn sự
đời.
Vườn
thiêng ngời
sắc
hoa tươi
Hồn
trinh nhuộm
tuyết
hương
trời
ngâm sương.
Bóng
hoa sặc
sỡ
thánh đường
Lời
hoa biểu
lộ
phi thường
ý hoa.
Hạnh
phúc thay Ma-ri-a !
Hồng
ân Thiên Chúa chan hoà từ đây.
Tâm
hồn
em được
no đầy
270. Như
chan mưa
móc, như
dày sương
sa.
Đẹp
thay kỷ
niệm
tuổi
hoa
Ngày
gần
cung thánh đêm
xa dòng đời.
Tai
thường
nghe chuyện
nước
trời
Lòng
không nghĩ
tới
việc
người
thế
gian.
An
vui sống
với
cộng
đoàn
Dưới
trên hoà thuận
đầy
tràn tình thương.
Ngày
ngày quét dọn
thánh đường
Ra
vào hít thở
khói hương
ngạt
ngào
Đưa
hồn
bay tới
trời
cao
280. Dạt
dào tình Chúa lãng xao tình đời.
Trau
dồi
Kinh thánh không ngơi
Lắng
nghe giải
thích từng
lời
từng
câu.
Trọng
thay những
buổi
lễ
chầu
Đẹp
thay phụng
vụ,
kinh cầu,
dâng hoa.
Cô
thường
Thánh Vịnh
ngâm nga
Thích
nghe Lời
Chúa trên toà giảng
kinh.
Mỗi
ngày dậy
trước
bình minh
Lắm
khi cầu
nguyện
một
mình suốt
đêm.
Tuổi
thơ
cô thật
êm đềm
290. Càng
nhiều
năm
tháng, càng thêm chuyện đời.
Cài
trâm rồi
cũng
đến
thời
Cập
kê đến
tuổi
chọn
người
kết
duyên.
Trông
như
khối
ngọc
tinh tuyền
Hoa
dung tuyệt
thế
như
tiên giáng trần
Phải
chăng
là một
nữ
thần
?
Tinh
hoa muôn vật
góp phần
tạo
nên.
Tại
sao có tuổi
có tên ?
Như
người
trần
thế
sống
trên cõi đời.
Đẹp
sao mà đẹp
tuyệt
vời
300. Dẫu
trang sắc
nước
hương
trời
kém xa.
Giống
chăng
tổ
mẫu
E-va
Khi
chưa
ngộ
độc
quỷ
ma biến
hình.
Bà
là mẹ
của
chúng sinh
Chính
tay Chúa tạo
đẹp
xinh vô ngần.
Lòng
thầy
tư
tế
phân vân …
Khi
nhìn cô bé thiên thần ngồi khâu :
“Chọn
người
gửi
ngọc,
trao châu
Tìm
người
ý hợp
tâm đầu
khó thay
Phải
đâu
là chuyện
cầu
may
310. Nên
tìm thánh ý vụ
này đã
nao !”.
Sau
khi thỉnh
nguyện
trời
cao
Thầy
dùng toà giảng
cho rao lệnh
truyền
Truyền
rằng
: “Tất
cả
thanh niên
Thuộc
giòng Đa-vít
có quyền
cầu
hôn
Với
Trinh Nữ
xứng
tông ngôn
Công,
dung, ngôn, hạnh
tài khôn hơn
người.
Hoa
xuân đang
độ
thắm
tươi
Hái
nơi
vườn
ngọc
cắm
nơi
bình vàng.
Được
người
xứng
bạn
đông
sàng
320. Hoạ
may tránh khỏi
bẽ
bàng đời
hoa”.
Phần
Trinh Nữ
Ma-ri-a
Tâm
linh hướng
trọn
về
Cha trên trời.
Lời
cầu
xin được
như
lời
:
“Là
ban ơn
phúc trọn
đời
đồng
trinh.
Dẫu
mà phải
lập
gia đình
Theo
phong tục
của
xứ
mình như
ai.
Cũng
xin Cha liệu
an bài
Cho
con gặp
được
chàng trai điển
hình
Cùng
con khấn
giữ
đồng
trinh
330. Cải
duyên chồng
vợ
ra tình anh em”.
Lời
cầu
như
một
lời
nguyền
Khiến
Cha đẹp
ý thương
xem từ
trời.
Tân
hôn ngày đã
đến
nơi
Thí
sinh ứng
cử
được
mời
tập
trung.
Nghênh
ngang lộ
vẻ
oai hùng
Xứng
đôi
vừa
lứa
sánh cùng nàng hoa.
Bỗng
nghe thể
lệ
đưa
ra
Do
thầy
Thượng
Tế
trên toà giảng
kinh :
“Mỗi
người
lần
lượt
đến
trình
340. Họ
tên, quê quán, ngày sinh rõ ràng.
Tay
cầm
thanh gỗ
thếp
vàng
Tiến
lên đứng
trước
bức
màng thánh cung”.
Có
chàng lẻo
đẻo
sau cùng
Rụt
rè từng
bước
ngại
ngùng nhìn quanh.
Ý
chàng không muốn
tranh giành
Không
màng báu tánh xưng
danh với
người.
Trước
sau lặng
tiếng
im hơi
Tay
cầm
một
khúc gỗ
tươi
thấm
dầu.
Phút
giây long trọng
bắt
đầu
350. Thầy
Tư
Tế
xướng
kinh cầu
hồng
ân :
“Từ
lòng vực
thẳm
cõi trần
Tiếng
con lạy
Chúa kêu van đến
Ngài.
Cầu
xin Chúa hãy lắng
tai
Nghe
con tha thiết
van nài Chúa ôi !
Xin
đừng
chê chấp
tội
đời
Bằng
không ai đứng
giữa
trời
vững
tâm.
Tin
vào lòng Chúa từ
nhân
Chúng
con mong được
hồng
ân nơi
Ngài[1][2]”.
Nguyện
xong Tư
Tế
lên đài
360. Ngõ lời
cầu
chúc anh tài gặp
duyên :
“Kính
chào các bạn
thanh niên
Chữ
trung thuộc
óc, chữ
hiền
thuộc
tim
“Trung
hiền”
hai chữ
khó tìm
Bất
trung hạnh
phúc đắm
chìm bể
khơi.
Vợ
hiền
chồng
đức
thảnh
thơi
Trăm
năm
đầu
bạc
dạo
chơi
thuyền
tình.
Đừng
vì gái đẹp
trai xinh
Mà
quên trách nhiệm
gia đình
lớn
lao.
Ngày
xuân con én bay cao
370. Coi
chừng
hạnh
phúc xé rào thoát thân.
Thuyền
đời
chìm nổi
bao lần
Bến
xuân vĩnh
cửu
xa gần
biết
đâu
!…”
Lời
thầy
chưa
kịp
dứt
câu
Bỗng
nhiên sự
lạ
bắt
đầu
diễn
ra.
Có
thanh gỗ
đã
trổ
hoa
Trắng
trông như
tuyết
đúng
là huệ
nhung
Trong
tay chàng đứng
sau cùng
Họ
tên, quê quán chưa
từng
kê khai.
“Gã
là ai ? gã là ai ?”
380. Có người
quen mặt
chàng trai cất
lời
:
“Giu-sinh
thợ
mộc
! bay ơi
!
Anh
chàng kiết
xác mà đòi
lên hương
!”.
Tiếng
cười
vang cả
thánh đường
Hồi
chuông trật
tự
bất
thường
reo lên
Giữa
bầu
không khí lặng
yên
Bỗng
nghe kết
quả
rao truyền
vào tai :
“Cuộc
thi tuyển
chọn
nhân tài
Mọi
người
thấy
Chúa an bài ra sao.
Đã
từng
thỉnh
ý trời
cao
390. Xin
cho thanh gỗ
người
nào trổ
hoa
Để
làm dấu
chỉ
tỏ
ra
Chính
người
được
chọn
bởi
Cha trên trời.
Hôm
nay khuôn mặt
rạng
ngời
Thuộc
dòng Đa-vít
gốc
người
Bê-linh
Tức
chàng hiền
sĩ
Giu-sinh
Có
thanh gỗ
quí bên mình trổ
hoa.
Đó
là chứng
tích đậm
đà
Được
cùng Trinh Nữ
ngọc
ngà kết
duyên”.
Dứt
lời
chính thức
loan truyền
400. Nỗi
lên một
hiệp
trống
chiên chào mừng
Đàn
ca náo nhiệt
tưng
bừng
Đền
thờ
rực
rỡ
với
rừng
đèn
hoa.
Một
đoàn
tư
tế
kéo ra
Theo
chân thượng
phẩm
đến
toà giảng
kinh.
Cô
dâu được
gọi
diện
trình
Mấy
tên hiếu
sắc
rập
rình xôn xao…
Ma-ri-a
che mặt
bước
vào
Hình
dong yểu
điệu
cúi chào đoan
trang.
Giu-sinh
bối
rối
hoang mang
410. Ngập
ngừng
bước
tới
đón
nàng hai tay.
Cho
dù không rõ mặt
mày
Mà
lòng kính trọng
tràn đầy
thẳm
sâu.
Đính
hôn nghi thức
bắt
đầu
Giu-sinh
nhận
lấy
chiếc
khâu mạ
vàng
Xỏ
vào ngón giữa
tay nàng
Đọc
to công thức
rõ ràng : “Từ
đây,
Giu-sinh
cùng với
nàng này
Kết
thành chồng
vợ
sum vầy
bên nhau.
Khi
khoẻ
mạnh
lúc ốm
đau
420. Khó
nghèo không sợ,
sang giàu không ham
Miễn
sao có mối
đồng
tâm
Yêu
người,
kính Chúa tình thâm vẹn tình”.
Ma-ri-a
đến
lượt
mình
Nói
lên ý nghĩ
phát sinh trong đầu
:
“Là
người
được
gọi
cô dâu
Tôi
cùng chú rể
nên khâu vợ
chồng.
Hôm
nay trước
mặt
hội
đồng
Chúng
tôi thề
hứa
sẽ
không phụ
tình
Cùng
nhau cầu
nguyện
hy sinh
430. Để
xây dựng
một
gia đình
mẫu
gương”.
Pháo
tay vang dội
thánh đường
Chúc
mừng
đôi
bạn
uyên ương
tuyệt
vời.
Bấy
giờ
Thượng
Phẩm
mở
lời
Mượn
bài Thánh Vịnh
[3] mừng
đôi
vợ
chồng
:
“Phúc
thay đôi
bạn
tình đồng
Tràn
lòng yêu Chúa cậy
trông ơn
Người.
Công
lao xây dựng
một
đời
Được
an hưởng
trọn
chẳng
vơi
phần
nào.
Gia
đình
hạnh
phúc xiết
bao
440. Ước
chi đôi
bạn
giúp nhau giữ
giàng
Vợ
hiền
nội
trợ
đảm
đang
Cây
nho sai quả
muôn vàn quí yêu.
Đàn
con như
khóm ô liu
Sởn
sơ
mơn
mỡn
sớm
chiều
xanh tươi.
Đó
là phước
lộc
từ
trời
Chúa
dành ban thưởng
cho người
sắc
son.
Chớ
gì từ
núi si-on
Muôn
vàn ân phúc hãy còn láng lai
Chảy
vào cuộc
sống
lâu dài
450. Bên đàn
con cháu trước
đài
vinh quang.
Gia-liêm
rực
rỡ
huy hoàng
Muôn
đời
chúc tụng
giàu sang thái bình”.
TRUYỀN TIN
Ma-ri-a
với
Giu-sinh
Trở
về
quê quán ở
thành Na-gia.
Trước
là viếng
mộ
mẹ
cha
Sau
là được
ở
gần
nhà bà con.
Hai
bên nội
ngoại
vẫn
còn
Ra
đi
mười
mấy
năm
tròn cách xa
Giờ
đây
trở
lại
quê nhà
460. Những
gì tuổi
bé đã
qua đi
rồi.
Tìm
về
dĩ
vãng, than ôi !
Còn
đâu
hình bóng da mồi
tóc sương
?
Đêm
khuya thao thức
canh trường
Đính
hôn ngày ấy
vấn
vương
cõi lòng :
Có
gì mầu
nhiệm
bên trong
Có
gì ràng buộc
giữa
vòng phu thê ?
Chàng
ơi
! thiếp
đã
trót thề
Thuyền
đời
trôi nổi
bến
mê xa rời
Giúp
nhau về
đến
nước
trời
470. Như
tình cốt
nhục
đời
đời
bên nhau.
Chúa
ơi
! hôn sự
mai sau
Có
nên thay sắc
đổi
mầu
hay chăng
?
Con
tin rằng
Chúa toàn năng
An
bài mọi
sự
đều
bằng
hồng
ân.
Con
cầu
xin Chúa Thánh Thần
Cho
con cảm
nghiệm
tấm
thân thấp
hèn.
Được
tạo
thành đoá
hoa sen
Trắng
tinh giữa
bãi sình đen
trần
hoàn.
Lòng
con chi xiết
hân hoan
480. Nhận
ra ơn
Chúa ngập
tràn hồn
con
Lớn
lao như
núi như
non
Con
nguyền
một
dạ
sắc
son giữ
gìn.
Tình
yêu thắp
sáng niềm
tin
Niềm
tin thơm
ngát như
nghìn hương
hoa.
Trong
nguồn
ân phúc chan hoà
Mà
như
ngất
trí lìa xa hồng
trần.
Bỗng
đâu
có một
Thiên Thần
Xiêm
y như
tuyết
trắng
ngần
hiện
ra.
Ga-biên
Thiên Sứ
chói loà
490. Khiêm
cung tay chắp,
miệng
hoa mở
lời
:
“Mừng
vui lên ! Đức
Bà ơi
!
Bà
đầy
ơn
phúc tuyệt
vời
làm sao !”.
Ma-ri-a
bối
rối
xiết
bao
Thầm
suy ý nghĩa
lời
chào sâu xa.
Thiên
Thần
tiếp
: “ Ma-ri-a
Xin
đừng
kinh sợ
vì bà đầy
ơn.
Đến
ngày Thiên Chúa từ
nhân
Ra
tay cứu
chuộc
muôn dân dưới
trời
Sẽ
cho quí tử
ra đời
500. Vậy
xin bà hãy nhận
lời
thụ
thai.
Con
bà có một
không hai
Là
Vua, là Chúa muôn loài thọ sanh .
Giê-su
tên được
chúc lành
Xin
bà đem
hết
tâm thành gọi
con.
Tên
Người
vang dội
nước
non
Xứng
danh Con Chúa càn khôn uy quyền
Nối
ngôi tổ
phụ
lưu
truyền
Ngai
vàng Đa-vít
ưu
tiên về
Người
Tạo
nên triều
đại
sáng ngời
510. Nhà
Gia-cóp sẽ
đời
đời
vinh quang”.
Ma-ri-a
rất
hoang mang
Nghe
lời
chưa
hiểu
rõ ràng ra sao :
“Nếu
là ý định
trời
cao
Thi
hành ý Chúa cách nào Chúa ơi !
Làm
sao mà dám nhận
lời
!
Vì
con không biết
đến
người
đàn
ông.
Mặc
dù luật
buộc
có chồng
Nhưng
con đã
khấn
ở
đồng
trinh rồi
!
Mong
rằng
cuộc
sống
lứa
đôi
520. Không
vì chuyện
ấy
mà trôi theo dòng”.
Sứ Thần hi