HỒI KÝ 40 NĂM LINH MỤC
(25/01/1956 – 25/01/1996)
-------////---------
Ôi lạy
Chúa! Bốn
mươi
năm Linh mục
Con đã nhận
biết
bao là ân phúc!
Kể
sao vừa tình Chúa đã thương con!
Cho dù sông có cạn đá có mòn
Tình Chúa bao la
không sao kể
xiết!
Bốn
mươi
năm đường dài đi mãi miết
Sa mạc
cuộc
đời,
nắng
gió chông gai
Bước
đầu
tiên được
ơn Chúa
an bài
Gởi
con đến
xứ
Trúc Hà xơ
xác.
Mười
năm chiến
tranh hoàn toàn đổ
nát
Không còn gì đứng
vững
với
thời
gian
Ngôi nhà thờ
trông cảnh
thật
nghèo nàn,
Mái tranh vách đất điêu tàn siêu vẹo,
Với
bao nhiêu vết
thương
chưa thành sẹo
Với
bàn thờ
lỡ
lói phủ
rêu xanh
Với
tượng
Chúa ảnh
Mẹ
bể
tan tành.
Chỉ
còn đứng
vững
vàng cây Thánh giá
Con nhỏ
lệ
cúi đầu
chào cảm
tạ
Phần
gia nghiệp
xin nhận
lãnh từ
đây!...
‑‑‑‑‑‑‑‑‑
Đang trầm tư trước
hai ngọn
nến
đèn cầy
Nghe hiệu
trống
đánh tập
trung huyên náo
Con bình tĩnh
ra ngoài chào bổn
đạo
Thấy
trẻ
già lớn
bé độ
vài mươi
Con hân hoan gởi đến
họ
nụ
cười
Và vui vẻ
bắt
tay từng
người
một
Cuộc
gặp
gỡ
đơn
sơ nhưng thiết cốt
In vào lòng ấn
tượng
thật
sâu xa.
Sau đi đâu cũng
nhớ
đến
Trúc Hà
Nhớ
đứa
con đầu
lòng trong gian khổ
Qua mấy
tháng chỉ
chuyên cần
dạy
dỗ,
Dạy
các em học
giáo lý vỡ
lòng,
Dạy
rửa
tội
được
một
số
tân tòng.
Biến
nhà xứ
thành một
căn
phòng học,
Hết
học
làm sân chơi
cho lũ nhóc
Mặc chúng tha hồ
nhảy
chạy
hét la
Cho ấm
áp, cho vui nhộn
cửa
nhà…
‑‑‑‑‑‑‑‑‑‑
Vườn
địa
đàng thế
gian đâu còn nữa,
Một
chiều
thu lá vàng rơi
trước cửa
Thiên Thần
mang gươm
lửa giục ra đi.
Nhận tin buồn
lòng trĩu
nặng
như chì
Mới
chân ướt
vào nhà còn chưa
ráo,
Ngõ trước
vườn
sau chưa
dọn kịp chu đáo,
Đu đủ
trồng
chưa kịp
có trái ăn
Để
đàn chiên ở
lại
thiếu
người
chăn.
Bước
ra đi mà
lòng nhiều vương vấn
Phút biệt
ly nỗi
buồn
dài vô tận,
Viết
thành thơ
cho thương nhớ đậm đà
Dệt thành tơ cho lòng thấm
xót xa
Kết thành khói cho lâu dài kỷ
niệm.
Chúa ôi! Bước
đầu
đời
non kinh nghiệm,
Tránh làm sao cho
khỏi
lưới
nhện
giăng
May Chúa thương đã chặt
đứt
xích thằng
Đưa về bến
Đà Giang vừa
đúng lúc.
Nơi đây nhờ
tay Mẹ
đầy
ơn phúc
Đã dìu con chập
chững
học
làm người.
Làm con người
Linh mục
giữa
lòng đời
Biết
tiếp
xúc biết
nhiệt
tình phục
vụ
Biết
nếp
sống
văn minh
đầy quyến rũ
Biết
răn mình
tránh khỏi thứ xa hoa
Biết
tình người
thành thị
thiếu
mặn
mà
Ngoài mặt
xã giao, trong lòng xa cách…
‑‑‑‑‑‑‑
Hơn một
năm áo
dòng chưa kịp rách
Tuân lệnh
trên về
học
cách trồng
người.
Trở
lại
nơi từ
bé đã quen nơi
Giữa bốn
bức
tường
với
đèn với
sách
Với
đám Chủng
sinh, giảng
bài viết
lách
Với
giờ
kinh, giờ
lễ
nối
đuôi
nhau
Theo tiếng
chuông dài ngắn
đã thuộc
làu
Theo nhịp
sống
nhà tu không
miễn cưỡng.
Mùa chọn
giống
tính theo mùa hoa phượng
Khoa trồng
người
kết
quả
chẳng
là bao
Tay chuyên môn đâu có được
tay nào
Tay nào đến
cũng
vừa
làm vừa
học
Học
làm thầy,
học
trau dồi
tim óc
Cho học
trò và cho chính bản thân…
‑‑‑‑‑‑‑‑‑
Qua mấy
năm
vơi nhẹ cánh phong trần
Thuyền
đời
tưởng
nằm
yên trên bến
cạn
Có ngờ
đâu thân thuyền
bị
nứt
rạn
Tách rời
xa tay lái tự
bao giờ!…
‑‑‑‑‑‑‑‑‑
Chúa ôi! Đây quả
là một
giấc
mơ
Đem chuyện đâu đâu dệt
thành ác mộng.
Rời
chủng
viện
ra đi
không kèn trống.
Đến Phú Hương như
đến bãi chiến
trường.
Ngày lẫn
đêm đầu
óc mãi khẩn
trương
Nghe đạn
nổ
như nghe
mùi chết chóc
Buộc
lòng phải
cùng đàn chiên nheo nhóc
Chạy
tìm nơi
trú ẩn bỏ làng quê.
Trên bãi cát mênh
mông giữa
mùa hè
Nỗi
khổ
cực
đắng
cay không kể
xiết.
Qua mười
năm xây
dựng và kiến thiết,
Với
bàn tay bảo
trợ
Mẹ
nhân lành
Một
ước
mơ hiện
thực,
một
giáo xứ
hình thành.
Xin dâng Mẹ!
Mẹ
ơi! dâng
tất cả.
‑‑‑‑‑‑‑‑
Con ra đi tìm chân trời
mới
lạ
Trong một
chiều
sóng gió dậy
xôn xao
Thuyền
ra khơi
chìm nổi giữa ba đào
Với tay lái rã rời
trong đêm tối
Biển
trần
gian mịt
mù không quen lối
Tránh làm sao khỏi
gió ngược
đá ngầm
Tránh làm sao những
đợt
sóng mê lầm
Cho thuyền
đời
bình yên không sứt
mẻ!...
Chiều
buồn
nào sớm
rơi vào
tuổi trẻ
Lá thu vàng đâu đến
gợi
sầu
mơ
Trên mặt hồ
lóng lánh
bóng trăng mờ
Cho xao xuyến
cho nao nao tấc
dạ.
Chuyện
ngày xưa
Chúa ôi! buồn
chi lạ!
Nhớ
làm chi cho mái tóc bạc màu
Nhớ
làm chi cho gan ruột nhói đau
Nhớ làm chi cho buồn
thêm da diết
Cho mối
tình se thành dây oan nghiệt
Cho cuộc
đời
vướng
mắc mãi
không thôi!...
Bốn
mươi
năm linh mục đã qua rồi
Ánh sao xế
bên chân trời
cô quạnh
Chiếu
hắt
hiu, tắt
đần
trong gió lạnh
Trong sương đêm, và rụng
lúc tàn canh
Ước mong sao được
tay Mẹ
nhân lành
Kịp
đón nhận
kẻo
rơi vào
quên lãng.
25/01/1996
Xuân Văn