HỒI KÝ 40 NĂM LINH MỤC

(25/01/1956 – 25/01/1996)

 

-------////---------

 

 

Ôi ly Chúa! Bn mươi năm Linh mục

Con đã nhận biết bao là ân phúc!

K sao va  tình Chúa đã thương con!

Cho dù sông có cạn đá có mòn

Tình Chúa bao la không sao k xiết!

Bn mươi năm đường dài đi mãi miết

Sa mc cuc đời, nng gió chông gai

Bước đầu tiên được ơn Chúa an bài

Gi con đến x Trúc Hà xơ xác.

Mười năm chiến tranh hoàn toàn đổ nát

Không còn gì đứng vng vi thi gian

Ngôi nhà th trông cnh tht nghèo nàn,

Mái tranh vách đất điêu tàn siêu vẹo,

Vi bao nhiêu vết thương chưa thành sẹo

Vi bàn th l lói ph rêu xanh

Vi tượng Chúa nh M b tan tành.

Ch còn đứng vng vàng cây Thánh giá

Con nh l cúi đầu chào cm t

Phn gia nghip xin nhn lãnh t đây!...

‑‑‑‑‑‑‑‑‑

Đang trầm tư trước hai ngn nến đèn cầy

Nghe hiu trng đánh tập trung huyên náo

Con bình tĩnh ra ngoài chào bn đạo

Thy tr già ln bé độ vài mươi

Con hân hoan gởi đến h n cười

Và vui v bt tay tng người mt

Cuc gp g đơn sơ nhưng thiết ct

In vào lòng n tượng tht sâu xa.

Sau đi đâu cũng nh đến Trúc Hà

Nh đứa con đầu lòng trong gian kh

Qua my tháng ch chuyên cn dy d,

Dy các em hc giáo lý v lòng,

Dy ra ti được mt s tân tòng.

Biến nhà x thành mt căn phòng học,

Hết hc làm sân chơi cho lũ nhóc

Mặc chúng tha h nhy chy hét la

Cho m áp, cho vui nhn ca nhà…

‑‑‑‑‑‑‑‑‑‑

Vườn địa đàng thế gian đâu còn nữa,

Mt chiu thu lá vàng rơi trước ca

Thiên Thn mang gươm lửa gic ra đi.

Nhận tin bun lòng trĩu nng như chì

Mi chân ướt vào nhà còn chưa ráo,

Ngõ trước vườn sau chưa dọn kp chu đáo,

Đu đủ trng chưa kịp có trái ăn

 Để đàn chiên ở li thiếu người chăn.

Bước ra đi mà lòng nhiều vương vấn

Phút bit ly ni bun dài vô tn,

Viết thành thơ cho thương nhớ đậm đà

Dệt thành tơ cho lòng thấm xót xa

Kết thành khói cho lâu dài k nim.

Chúa ôi! Bước đầu đời non kinh nghim,

Tránh làm sao cho khi lưới nhn giăng

May Chúa thương đã chặt đứt xích thng

Đưa về bến Đà Giang vừa đúng lúc.

Nơi đây nhờ tay M đầy ơn phúc

Đã dìu con chập chng hc làm người.

Làm con người Linh mc gia lòng đời

Biết tiếp xúc biết nhit tình phc v

Biết nếp sng văn minh đầy quyến rũ

Biết răn mình tránh khỏi th xa hoa

Biết tình người thành th thiếu mn mà

Ngoài mt xã giao, trong lòng xa cách…

‑‑‑‑‑‑‑

Hơn một năm áo dòng chưa kịp rách

Tuân lnh trên v hc cách trng người.

Tr li nơi từđã quen nơi

Giữa bn bc tường vi đèn với sách

Vi đám Chủng sinh, ging bài viết lách

Vi gi kinh, gi l ni đuôi nhau

Theo tiếng chuông dài ngn đã thuộc làu

Theo nhp sng nhà tu không miễn cưỡng.

Mùa chn ging tính theo mùa hoa phượng

Khoa trng người kết qu chng là bao

Tay chuyên môn đâu có được tay nào

Tay nào đến cũng va làm va hc

Hc làm thy, hc trau di tim óc

Cho hc trò và cho chính bn thân…

‑‑‑‑‑‑‑‑‑

Qua my năm vơi nhẹ cánh phong trn

Thuyn đời tưởng nm yên trên bến cn

Có ng đâu thân thuyền b nt rn

Tách ri xa tay lái t bao gi!…

‑‑‑‑‑‑‑‑‑

Chúa ôi! Đây quả là mt gic mơ

Đem chuyện đâu đâu dệt thành ác mng.

Ri chng vin ra đi không kèn trống.

Đến Phú Hương như đến bãi chiến trường.

Ngày ln đêm đầu óc mãi khn trương

Nghe đạn n như nghe mùi chết chóc

Buc lòng phi cùng đàn chiên nheo nhóc

Chy tìm nơi trú ẩn b làng quê.

Trên bãi cát mênh mông gia mùa hè

Ni kh cc đắng cay không k xiết.

Qua mười năm xây dựng và kiến thiết,

Vi bàn tay bo tr M nhân lành

Mt ước mơ hiện thc, mt giáo x hình thành.

Xin dâng M! M ơi! dâng tất c.

‑‑‑‑‑‑‑‑

Con ra đi tìm chân trời mi l

Trong mt chiu sóng gió dy xôn xao

Thuyn ra khơi chìm nổi gia ba đào

Với tay lái rã rời trong đêm tối

Bin trn gian mt mù không quen li

Tránh làm sao khi gió ngược đá ngầm

Tránh làm sao nhng đợt sóng mê lm

Cho thuyn đời bình yên không st m!...

 

Chiu bun nào sm rơi vào tuổi tr

Lá thu vàng đâu đến gi su mơ

Trên mặt h lóng lánh bóng trăng mờ

Cho xao xuyến cho nao nao tc d.

 

Chuyn ngày xưa Chúa ôi!  buồn chi l!

Nh làm chi cho mái tóc bc màu

Nh làm chi cho gan rut nhói đau

Nhớ làm chi cho bun thêm da diết

Cho mi tình se thành dây oan nghit

Cho cuc đời vướng mắc mãi không thôi!...

 

Bn mươi năm linh mục đã qua rồi

Ánh sao xế bên chân tri cô qunh

Chiếu ht hiu, tt đần trong gió lnh

Trong sương đêm, và rụng lúc tàn canh

Ước mong sao được tay M nhân lành

Kp đón nhận ko rơi vào quên lãng.

 

 

25/01/1996

Xuân Văn