LÒNG
MẸ
Làm
tại
bệnh
viện
Tuy Hoà – Phú yên
Tháng
12 năm
2001
Rồi có lần
Mẹ
đưa
con vào bệnh viện
Để con xem đau khổ
phủ
mây sầu
Phủ
ngoài, trong phủ mấy
tầng
lầu
Phủ đôi mắt
lạc
thần
người
thiếu
phụ
Hai tay gầy
ôm đứa
bé chưa
rời vú
Đang ngoa ngoe ngoằn ngoại chống tử thần.
Để con xem đau khổ
đến
dừng
chân
Bên giường
một
thanh niên đang
co quắp
Chân tay run rẩy
miệng
mồm
lắp
bắp
Nét xuân tươi mờ
nhạt
dưới
làn da
Tái xanh xao, meo mét,
xám, xù xì
Màu tuổi
trẻ
biến
thành màu tang tóc
Để con xem khổ
đau gây
khóc lóc
Cho đứa con tất
tưởi
bên mẹ
già
Mà tuổi đời
chưa đến
sáu mươi ba
Phải ra đi bỏ
đứa
con côi cút
Để con xem khổ
đau từng
giây phút
Gieo u buồn
vào tâm trí
các bệnh nhân
Những
con người
đang thiếu
vắng
hồng
ân
Thiếu
niềm
tin vào tình yêu Thiên Chúa
Họ đang bị
lưới
khổ
đau vây
bủa
Mắt
mờ,
tai điếc
hết
mọi
sự
xung quanh
Chỉ
biết
tin vào khả
năng
mong manh
Của khoa học,
bác sĩ
và y sĩ
Mẹ
muốn
con lắng nghe, nhìn thật
kỹ
Những
nỗi
đau đang
rên xiết quanh giường
Để rồi
biết
cầu
nguyện
biết
yêu thương
Biết cùng Mẹ
đồng
hành đường
đau khổ
Với
Chúa Giêsu, với
những
người
xấu
số
Để tìm phương, chân đứng
lệ
sầu
buồn
Tìm phương giải
toả
áng mây buồn
Biến đau khổ
thành nguồn
tăng
sinh lực.
Xuân
Văn