TÂM SỰ 35 NĂM LINH MỤC

 

   25 / 01 / 1956  -  25 / 01 / 1991

 

Ba lăm năm mùa xuân đầy hoa mộng

Mộng Nước Trời gieo với mộng ngày xanh

Hoa trổ nhiều mà trái kết chẳng thành

Cây rậm bóng mà lá cành ngơ ngát !...

 

Xuân mùa chay khăng khăng đòi phạt xác

Đòi xé lòng xé ruột rắt tro vào !

Giữa mùa hoa, xuân e ngại biết bao !

Tình xuân nhạt mà ý xuân nồng ấm.

 

 Rời chay tịnh xuân bắt đầu suy gẫm

Chuyện thương đau của Chúa thật dồi dào

Nghe như máu còn đổ, lệ còn trào

Xuân dã khóc, khóc nhiều cho tội lỗi.

 

Và rồi đây với tâm hồn thống hối

Với niềm vui mừng kỷ niệm phục sinh

Xuân hân hoan đem tất cả tâm tình

Dâng lên Chúa để thay lời cảm tạ.

 

Ba lăm năm mùa hè trời oi ả

Tiếng ve sầu ra rả dội vào tai

Biết làm chi qua những tháng ngày dài

Đây nhà Chúa, khách thừa lương vắng vẻ.

 

 Mùa huệ nở tháng năm dành cho Mẹ

Tháng đèn hoa dâng kính Mẹ sớm chiều

Lòng bội bạc của những đứa con yêu

Khiến tim Mẹ thâm bầm và rướm máu .

 

 Mùa phượng nở đỏ rực trời tháng sáu

Tháng bướm ong bay nhộn nhịp xôn xao

Khiến Thánh Tâm đau khổ biết dường nào

Vườn nho Chúa thiếu bàn tay săn sóc.

 

Ba lăm năm mùa thu đầy tang tóc

Cảnh sinh ly tử biệt nhớ không nguôi

Mộ thời gian dù tất cả chôn vùi

Mà hình bóng dấu yêu không xoá hết.

 

 Thu ơi hỡi ! thu về gieo ý chết

Trong đường gân khô máu lá vàng rơi

Trong quả tim buốt lạnh giữa dòng đời

Trong ánh mắt người thân chào vĩnh biệt.

 

 Ba lăm năm mùa đông tập quen biết

Những con người đói rét sống lề đường

Những trẻ em mất mẹ thiếu tình thương

Những bà lão cô đơn không chốn trọ.

 

Mùa vọng về trời than mây khóc gió

Cho kiếp người thêm lạnh lẽo xót xa

Cho noel thêm ý nghĩa đậm đà

Cho hang đá Bêlem thêm u tối.

 

Cho sao lạ mọc soi đường dẫn lối

Cho mục đồng tìm gặp Chúa Hài nhi

Cho Ba Vua nghe tiếng gọi ra đi

Cho thiên hạ biết Tin Mừng xuân mới.

 

Chúa ôi ! Ba mươi lăm năm chờ đợi

Mõi mòn từ Xuân Hạ đến Thu Đông

Chờ đợi con vác Thánh giá về trồng

Trên ngôi mộ chôn sâu đời tội lỗi.

 

Ôi ! Chúa ôi ! con đau buồn quá đỗi !

Nước mắt đâu rửa sạch vết thương lòng !

Biết lấy gì gọt nạo những rêu rong ?

Mọc như nấm trong hồn trong xương tuỷ.

 

Dưới gối Mẹ con gục đầu rên rỉ

Nghe quả tim bị nghìn mũi kim châm

Lệ thương đau từng giọt nhỏ khôn cầm

Từng sớ thịt run lên như điện giật.

 

 Giữa dêm khuya bao lần con thức giấc

Lòng nát tan xao xuyến chuyện ngày xưa

Tình Mẹ thương đền đáp mấy cho vừa

Trước ảnh Mẹ con cúi đầu lạy Mẹ.

Xuân Văn