TRÍCH ĐOẠN SỨ ĐIỆP T̀NH THƯƠNG

 

               Truyền tin (Từ câu 93-126)

 

Tháng ngày nước chảy mây trôi,

Nửa năm thấm thoát như hồi trống canh.

Ga-li nước biếc non xanh,

Thành Na-da-rét thơm danh một nhà.

Có Trinh Nữ đẹp như hoa,

Trắng ngà, trong ngọc nết na dịu dàng.

Maria mỹ danh Nàng,

100. Vốn ḍng vương giả, thuộc hàng trâm anh.

Trăng tṛn mười sáu xuân xanh,

Xinh tươi như sắc mây lành rạng đông.

Dung nhan rực rỡ vừng hồng,

Trăng in đáy nước, mây lồng bóng gương.

Vườn xuân khóa kín thiên hương,

Cơi trần không chút vấn vương bụi trần.

Trao tơ kết nghĩa Tấn, Tần,

Giuse chàng ấy thân gần đâu xa.

Tiếng người công chính thật thà,

110.  Mặt đà đáng mặt con nhà vương tôn.

Đồng ḍng dơi xứng tông môn,

Cùng Nàng đủ lễ đính hôn ước nguyền.

Người đành nên phận nên duyên,

Việc đời âu đă từ trên an bài.

Xuân sang nhằm tiết tháng hai,

Mặc hồng phơi sắc, mặc lài khoe hương.

Maria khép kín đài gương,

Thánh Kinh lần giở từng chương ghi ḷng.

Phút đâu ánh sáng ngập pḥng,

120. Ga-biên thoắt hiện giữa ṿng hào quang.

Nghi dung thoát tục đường hoàng,

Nghiêng ḿnh đến trước mặt Nàng cung tay,

Trang nghiêm chắp để ngang mày,

Lời chào như tiếng tơ bay khoan ḥa :

      “Mừng thay Chúa ở cùng Bà

Hồng ân hồng phúc hải hà đầy dư”…

 

          Magnificat (Từ câu 197-218)

 

"Hồn tôi tán tụng Chúa Trời,

Ḷng tôi hoan hỉ dâng lời tạ ơn,

Tạ ơn Chúa chuộc khoan nhân,

200. Thương người t́ nữ, thương thân phận hèn.

Từ nay thiên hạ ca khen,

Rằng tôi có phúc, có duyên lạ lùng.

Rằng tôi bé mọn khiêm cung,

Được bàn tay Chúa oai hùng điểm trang,

Cho tôi nên trọng nên sang,

Cho Danh Thánh Chúa hiển vang muôn đời.

Những ai kính sợ Chúa Trời,

Được ơn thương xót mỗi thời mỗi tăng.

Những ai đầu óc kiêu căng,

210. Bị tay Chúa lấy quyền năng oai trừng.

Ngôi cao hạ xuống tột cùng,

Khiêm nhường cất nhắc bao dung mọi bề.

Cho người nghèo đói phủ phê,

Để người giàu có trở về tay không.

Chúa hằng tỏ đức khoan hồng,

Cứu tôi tớ Chúa, cứu ḍng Ích-diên.

Như lời hứa với tổ tiên,

Áp-ram với kẻ kế truyền mai sau."

 

         Chúa Giêsu giáng sinh (Từ câu 351-374)

 

Nàng bừng tỉnh giấc mơ nồng

Vội vàng ríu gối qú bồng Con yêu.

Hôn lên vầng trán mỹ miều,

Ngân nga mấy khúc dặt d́u ru con :

Con ơi Con ngủ cho ngon,

Để rồi thức tỉnh nước non mai ngày.

Con ơi Con ngủ cho say,

Đời c̣n trăm đắng ngàn cay hẹn chờ.

Ru Con cho mộng cho mơ,

360. Cho đời reo khúc nhạc thơ thanh b́nh.

Ru Con nên vóc nên h́nh,

Nên nguồn hy vọng nên t́nh yêu thương.

Ru Con khắc khoải canh trường,

Gió mưa thổn thức tuyết sương ngậm ngùi.

Ru Con, Con ngủ cho mùi,

Một mai đem lại niềm vui cho đời.

Đời Con khổ lắm Con ơi,

Ru Con an giấc Mẹ vơi ḷng sầu.

Con ơi, Con ngủ cho lâu

370. Ngoài trời mưa tuyết bắt đầu lên cơn.

Bọc Con vào bức khăn đơn,

Đặt nằm trên máng cỏ rơm lạnh lùng.

Đêm khuya tuyết tạt gió lồng,

       Mừng Con, nước mắt lưng tṛng thương Con.