TRÍCH ĐOẠN SỨ ĐIỆP TÌNH THƯƠNG

Gọi Simon và Anrê (Từ câu 1153-1200)

Một hôm dạo cảnh ven hồ,

Trông lên đồi cát nhấp nhô bóng người.

Hồ Ti-bê-rát đẹp trời,

Gió im sóng lặng ngược xuôi thuyền bè.

Phê-rô cuốn lưới ra về,

Lên thuyền Chúa bảo lách xê vài sào.

Trên bờ dân chúng nôn nao,

1160.  Dưới thuyền tiếng Chúa cất cao vang lừng.

Mạnh sao như lửa bừng bừng

Dịu sao như mật thấm từng đường gân.

Lời sao nặng cả ngàn cân,

Nghe êm như suối hồng ân chảy về !

Lời sao thắm thiết tình quê,

Nghe rưng nước mắt nghe mê mẩn người.

Lời sao như vọng từ trời,

Nghe ra như gọi như mời tội nhân.

Lời sao như gột lòng trần,

1170.  Như lôi đất thấp đến gần trời cao.

Lời sao huyền diệu làm sao,

Như thâu tim óc như vào thịt xương.

Đây là Lời Chúa tình thương,

Ngân vang muôn thuở vấn vương muôn lòng.

Giảng cho dân chúng vừa xong,

Chúa liền từ biệt đám đông lên thuyền.

Môn đồ được lệnh Chúa truyền,

Cho dân giải tán cho thuyền ra khơi.

Rằng : "Nhân được buổi đẹp trời,

1180.  Ta đi đánh cá cho vơi hết ngày."

Phê-rô thưa : "Suốt đêm nay,

Chúng con vất vả trắng tay ra về,

Những toan gác lưới dẹp nghề,

Đã lời Thầy dạy mọi bề xin vâng."

Lạ thay lưới bủa mấy đàng,

Cá đâu như kiến sắp hàng chui vô.

Đầy thuyền dậy tiếng hoan hô,

Kẻ thâu tay lái người xô tay chèo.

Mấy thuyền đồng nghiệp đi theo,

1190.  Giúp vào kéo lưới thả neo liền liền.

Cá thu đầy khẳm hai thuyền,

Đưa nhau cập bến bình yên vui vầy.

Phê-rô sụp lạy : "Trình Thầy

Xin rời khỏi kẻ hèn nầy cho xa."

Chúa rằng : "Thôi hãy theo Ta

Bỏ nghề lưới cá học khoa lưới người."

Anh em hớn hở nhận lời,

Quyết tâm theo Chúa trọn đời từ đây.

Chia cay xẻ đắng cùng Thầy,

1200.  Nước non là bạn, trời mây là nhà.

 

         Những mối Phúc Thật (Từ câu 1473-1496)

 

Phúc thay kẻ chuộng khó nghèo,

Nước Trời là giải thưởng treo cho mình.

Phúc người khiêm nhượng hiền lành,

Đất là cơ nghiệp Chúa dành vô biên.

Phúc thay cho kẻ ưu phiền,

Gặp nguồn an ủi triền miên có ngày.

Yêu đường công chính phúc thay,

1480. Khát khao một thuở no say muôn đời.

Phúc thay người biết thương người,

Mai sau sẽ được ơn trời xót thương.

Phúc thay lòng dạ tuyết gương,

Được nhìn Nhan Chúa thiên đường cao xa.

Phúc thay cho kẻ hiếu hòa,

Xứng danh con Chúa thiên tòa mai sau.

Phúc người vì Chúa khổ đau,

Nước Trời hiển trị cùng nhau đời đời.

Vì Ta chịu nhục một thời,

1490. Vì Ta chịu để cho người vu oan.

Các con có phúc muôn vàn,

Hãy mừng tận dạ hãy an tận lòng.

Phước phần cao trọng vô song,

Quê trời dành để chờ mong ngày về.

Tiên tri xưa bị khinh chê,

Bị đời ngược đãi ê chề thế thôi.

 

           Người đàn bà tội lỗi (Từ câu 2031-2088)

 

Nàng là cô gái ngây thơ,

Không may chuốc lấy tiếng nhơ xa gần.

Được nghe Lời Chúa đôi lần,

Lời sao nặng cả ngàn cân khó lường :

"Phúc thay lòng dạ tuyết gương,

Được nhìn Nhan Chúa tỏ tường mai sau."

Lòng càng thêm tủi thêm sầu,

Đời thôi đâu nữa còn đâu là đời !

Làm sao thấy mặt Chúa Trời,

2040. Làm sao nghe được một Lời phân minh ?

Nghĩ mình chua xót nỗi mình,

Làm sao gặp được Thánh Tình hỡi ôi !

Cuộc đời bèo dạt mây trôi,

Trăm năm thôi thế thì thôi còn gì !

Tài mà chi, sắc mà chi !

Hương hoa rồi cũng qua thì hương hoa.

Đời làm khô héo tim ta,

Cho dòng huyết lệ chan hòa từ đây !

Thầy ôi ! Danh Thánh của Thầy,

2050. Khắc sâu vào cõi lòng nầy đã lâu.

Lời Thầy trang trọng nhiệm mầu,

Như vầng ánh sáng giữa bầu trời đêm.

Giọng Thầy dịu ngọt êm đềm,

Nghe sao như lửa cháy tim cháy hồn.

Thầy ôi ! Cứu vớt đời con !

Cho vành trăng khuyết được tròn như xưa.

Con cầu cho kiếp sống thừa,

Được ơn thương xót gặp mùa hồng ân.

Cho con được chết một lần,

2060. Cho con trút sạch nợ nần từ đây.

Cho con được phúc gặp Thầy,

Cho con thấy được một ngày sáng tươi”.

Nàng thầm nguyện đến vạn lời,

Ruột tằm tơ rối bời bời héo hon.

Nghe nhà biệt phái Si-mon,

Hôm nay Chúa đặt gót son ghé vào.

Nàng mang tâm sự dạt dào,

Chạy tìm gặp Chúa nghẹn ngào khóc than.

Hai hàng nước mắt chứa chan,

Trên bàn chân Chúa tuôn tràn khôn ngăn.

Tóc mây thấm lệ thay khăn,

Môi hôn chân Chúa, miệng thăn thỉ cầu :

"Con là vạn cổ thành sầu,

Phận hèn nào dám cúi đầu xin ơn.

Trông vào lượng cả từ nhân,

Khỏi bề sống đục được phần thác trong.

Ơn trên ngày ước đêm mong,

Lệ lòng dù chảy cạn lòng chưa thôi.

Trăm ngàn cay đắng Thầy ôi !

2080. Lấy đâu nước mắt tẩy trôi cuộc đời.

Lau sao cho tóc rối bời,

Hôn sao cho dại đôi môi héo buồn.

Càng lau lệ thảm càng tuôn,

Tóc mây vấn vít, nụ hôn nồng nàn.

Mặc cho con mắt bàng quan,

Tiếng nàng rên rỉ nghe tan nát lòng”.

Tay cầm bình ngọc cam tòng,

Tưới lên chân Chúa cả phòng ngạt thơm.