|
TRÍCH ĐOẠN SỨ ĐIỆP T̀NH THƯƠNG |
Dụ ngôn 10 cô trinh nữ (6485-6526)
Chúa c̣n đem chuyện Nước Trời,
Đưa vào tỉ dụ mười người nữ trinh :
Các cô vừa đẹp vừa xinh,
Được mời bầu bạn bên ḿnh cô dâu.
Mỗi cô lo sẵn đèn dầu,
6490. Đón đưa chàng rể đến cầu nghinh hôn.
Mười cô : Năm dại năm khôn;
Dại th́ xác đó mà hồn đâu đâu.
Đem đèn lại chẳng đem dầu,
Khôn th́ khôn ở trong đầu khôn ra.
Chuyện chi cũng biết lo xa,
Nhớ đèn th́ cũng nhớ qua b́nh dầu.
Đàng trai đi rước cô dâu,
Chẳng may bị trở ngại lâu dọc đường.
Các cô chờ chực canh trường,
6500. Đâm ra mỏi mệt lên giường ngủ quên.
Nửa đêm có kẻ kêu lên :
Ḱa chàng rể đến ra nghênh đón chàng.
Các cô tỉnh giấc mơ màng,
Cô khôn đèn sáng sẵn sàng có ngay.
Cô dại bối rối chân tay,
Đèn mồi không đỏ hiện ngay mối sầu.
Quay sang các bạn yêu cầu :
Cho em vay đỡ tí dầu được chăng ?
Cô khôn lời khéo thưa rằng :
6510. Cho chị th́ thiếu cả đằng em đây.
Thôi ta nên tính thế nầy :
Tốt hơn các chị t́m ngay quán hàng.
Đang khi các ả lang thang,
Mua dầu chưa được th́ chàng đến nơi.
Năm cô chuẩn bị kịp thời,
Theo chàng dự tiệc vui cười vẻ vang.
Cửa pḥng vừa đóng then ngang,
Năm cô dại đến hoang mang cất lời :
Mở cho em với chàng ơi !
6520. Chàng rằng : Nào biết các người là ai ?
Đă ngu chẳng lẽ ngu hoài,
Một lần dại, học thêm vài lần khôn.
Năm cô vừa thẹn vừa buồn,
Ra ngoài than thở, sầu tuôn thành ḍng.
Hăy lo giữ dạ ǵn ḷng,
Con Người nào biết đến trong giờ nào ?"
Đức Mẹ khóc Con Từ câu 9087-9144)
Hỡi ôi ! Đức Mẹ Đồng Trinh,
Ôm Con yêu dấu thống t́nh khóc than.
Mạch sầu núi lở khó hàn,
9090. Ḍng sầu đá chảy tuyết tan khôn cầm.
Ai ngăn nổi giọt lệ thầm !
Ai cầm nổi máu tim bầm ứa ra !
Nh́n Con ḷng Mẹ xót xa,
Thương Con ḷng mẹ hải hà khóc Con.
Khóc cho sầu thảm nước non,
Cho ḍng huyết lệ chảy ṃn đôi mi.
Chảy mờ mắt, Mẹ sầu bi,
Lời Kinh về Mẹ đă ghi đúng lời.
Khóc cho vang dội cơi đời,
9100. Cho hoa ứa lệ, cho trời nhỏ sương,
Cho ngơ ngẩn khách qua đường
Cho tim Con Mẹ thấm hương t́nh Người.
Trông Con thảm quá Con ơi !
Ngọc sa vũng lấm, châu rơi băi śnh.
Nào người đồng tử đồng sinh,
Nào người thân nghĩa thân t́nh ở đâu ?
Ai xui Con Mẹ dăi dầu,
Cho buồn tử biệt cho sầu sinh ly.
Con đi Mẹ ở làm chi !
9110. Mất Con Mẹ sống làm ǵ hỡi Con !
Đêm nay dưới bóng trăng tṛn,
Mẹ ru Con ngủ cho ngon cho lành.
Đêm nay Mẹ thức cầm canh,
Ru Con an giấc cho thanh thản ḷng.
Qua rồi đinh sắt lưỡi đ̣ng,
Con ơi cứ ngủ cho nồng cho say.
Mẹ ngồi thức trắng đêm nay,
Để Con dệt mộng trên tay Mẹ hiền.
Ru Con, Con ngủ cho yên,
9120. Để Con quên hết ưu phiền, Con ơi !
Đau thương Con trải qua rồi,
Qua rồi Thập Giá trên đồi sọ khô.
Giờ đây Con sắp xuống mồ,
Hôn Con vĩnh biệt, Mẹ vô cùng buồn.
Hôn bao nhiêu dấu máu tuôn,
Nụ hôn Mẹ kết bằng muôn tơ ḷng.
Hôn thương tích, cạnh nương long,
Hôn đầu tóc rối, mấy ṿng gai đan.
Mặt Con như đóa hoa tàn,
9130. Đôi môi Mẹ thấm lệ tràn ấp yêu.
Đêm nay ḷng đất quạnh hiu,
Chôn theo Con biết bao nhiêu là buồn.
Đêm nay lai láng sầu tuôn,
Mẹ ngồi canh mộ với muôn sao trời.
Lắng nghe gió thổi lá rơi,
Lắng nghe tiếng nói giọng cười ngày xưa.
Con ơi ! kể mấy cho vừa,
Cuộc đời c̣n chút hơi thừa vấn vương.
Kéo dài kiếp sống đoạn trường,
9140. Để than, để khóc, để thương nhớ ngày.
Ngày Con chết đắng, chết cay,
Chết đau, chết nhục, chết thay cho đời.
Mẹ sầu khổ lắm Con ơi !
V́ người, Con chết, ai người thương Con !
Huấn dụ trước khi về trời (Từ câu 9681-9716)
Thời gian vật đổi sao dời,
Xuân qua hè lại khí trời hanh hanh.
Vắng nghe tiếng cuốc đầu gành,
Ve sầu rỉ rả trên cành ô liêu.
Môn nhân theo ngọn thủy triều,
Cánh buồm tay lưới sớm chiều trôi qua.
Nhiều lần được Chúa hiện ra,
Xóa tan những nỗi xót xa tràn ḷng.
Bầu trời trở lại sáng trong,
9690. Mây sầu như nước theo ḍng chảy xuôi.
Bốn mươi ngày sống an vui,
Bến câu ‘Lữ vọng’ tẩm mùi nắng sương.
Chờ ngày Chúa gọi lên đường,
Hiến thân phục vụ bốn phương xa gần.
Mười hôm trước lễ Ngũ tuần,
Khắp nơi đệ tử nhanh chân tựu về.
Gia-liêm họp mặt vui ghê,
Biết bao chuyện lạ bên lề Phục sinh.
Cùng nhau hun nóng tâm t́nh,
9700. Giúp nhau sáng nghĩa Lời Kinh mười phần.
Bấy giờ Chúa lại hiện thân,
Cất lời trang trọng bảo ban tông đồ.
"Thánh Kinh chép Đấng Ki-tô,
Khổ đau đến lúc xuống mồ mới thôi.
Chết cho thiên hạ xong rồi,
Ba ngày sống lại phục hồi tuổi tên.
Nhân danh Người sẽ gióng lên,
Tiếng chuông cảnh tỉnh vang rền nơi nơi.
Cho muôn dân tỉnh mộng đời,
9710. Sương gieo ân tứ mưa rơi phúc lành.
Gia-liêm là điểm khởi hành,
Các con tự đó trở thành chứng nhân.
Thầy về sẽ gởi Thánh Thần,
Đấng Cha ban đến thay chân cho Thầy.
Hăy an ḷng ở lại đây,
Đến khi nhận sức mạnh ngay từ trời”.