Thưa
anh chị em,
Thế là
chúng ta mừng 100 năm chị Têrêxa qua đời tại ḍng kín
Lisieux, lúc mới 24 tuổi.
Từ ấy, cuộc bùng nổ những sách báo viết về chị vẫn chưa hề
ngớt. Chị vừa mới về trời, cả thế giới đă nói về chị. Đàng
khác, chính chị cũng nói rằng chị về trời là để làm điều
tốt cho trần gian. Điều này đă nghiệm đúng và vẫn c̣n
nghiệm đúng. Trong năm dọn mừng kỷ niệm bách chu niên của
chị, người ta rước hài cốt của chị tới nhiều miền của châu
Âu, từ thành phố này đến thành phố khác. Cô gái “bé nhỏ”
của vùng Normandie thế kỷ 19 mang dáng dấp quư phái (về
chuyện này th́ thực ra đă chẳng có ǵ đáng nói) đă tiên
báo trên giường chết: “A! con biết lắm, rồi cả thế giới sẽ
yêu thương con!...” Và lần này cũng thế, hằng trăm ngàn
người lên đường hành hương kính nhớ chị.
1. Ở THÀNH PHỐ ẤY, CÓ MỘT NGƯỜI CHA VÀ 5 CÔ CON GÁI
Đă từ
một thế kỷ, những ai muốn t́m hiểu Têrêxa, mới đọc tác
phẩm chị viết, thoạt đầu đều cảm thấy khó chịu. Người ta
cảm thấy hoàn toàn bị lạc hướng do những điều chị nói hoặc
viết.
Chính là v́ thánh nữ Têrêxa có dáng dấp như một cô gái quư
phái người Pháp. Hơn nữa, lại sống vào thế kỷ 19. Cùng với
4 người chị, cô bé sống trong một môi trường được bảo vệ
thật kỹ, xa cách hẳn với thế giới bên ngoài, tại “Buissonnets”,
một ngôi biệt thự khiêm tốn ở một ngôi làng khiêm tốn, là
Lisieux. Thật vậy, xung quanh cô bé, ngoài ông bố ra, chỉ
thấy toàn các thiếu nữ. Mà ai cũng lớn hơn cô, giành nhau
để được chăm chút cho cô út bé nhỏ. Cả cuộc sống diễn ra
bên trong một h́nh 5 góc: gia đ́nh - nhà thờ - năm phụng
vụ - trường học - nghỉ hè ở miền biển hoặc ở miền quê, tại
nhà các cậu hoặc các d́. Mọi thứ đều chính xác và đều được
chăm sóc kỹ như đồ đăng-ten ở AlenÇon, cũng chính nhờ cái
tỉ mỉ nổi tiếng của miền AlenÇon mà cha mẹ của Têrêxa đă
có thể kiếm sống.
Phần thứ hai của cuộc đời Têrêxa, nh́n từ bên ngoài, cũng
chẳng có ǵ phấn khích hơn. Tại nhà kín Lisieux mà chị vào
tu từ hồi 15 tuổi, thế giới bên ngoài thu hẹp lại nơi một
khoảng trời vuông nh́n thấy được từ sân trong của nhà ḍng:
chỉ mấy thước vuông của cả ṿm trời bao la bát ngát! Cũng
nên nhớ rằng hầu như cả gia đ́nh của Têrêxa đă dọn nhà tới
đó ở: Ba trong số bốn người chị của Têrêxa là nữ tu ở đó.
Người nhà chiếm hết một nửa nhà ḍng rồi! Tu viện đă lặng
lẽ thế chỗ cho mái nhà cha mẹ! Ở đó, người chị cả là
Pauline - người mẹ thứ hai của Têrêxa sau khi bà Zélie qua
đời - sẽ là bề trên của Têrêxa dưới tên ḍng là Mẹ Agnès.
Hai người mẹ cho cùng một người con! Têrêxa đă phải nhiều
lần la lớn lên cho ḿnh và cho người khác rằng: “Chẳng
phải là để sống với các chị tôi mà tôi đă vào ḍng kín này,
nhưng chỉ là v́ Chúa Giêsu.” Câu nói ấy cho thấy rơ là
t́nh huống không đơn giản!
2. MỘT MẦM NON VĂN CHƯƠNG ?
Têrêxa
đă viết kín ba quyển vở học tṛ. Chị buộc phải làm vậy, do
lệnh truyền của vị bề trên và cũng là người chị cả. Chị
chẳng thích thú ǵ với chuyện viết lách đó, v́ chị rất
ghét nói về bản thân và cuộc đời ḿnh. Chị đă chịu viết là
bởi chị coi tất cả những điều ấy đều là “ân sủng” mà bàn
tay Chúa đă ban cho. Chị nói, dưới mắt chị, không một
chuyện vặt vănh nào trong đời chị lại không là một ơn lành
của Thiên Chúa.
Trong
những trang vở ấy, có biết bao điều kỳ diệu! Nhưng chỉ kỳ
diệu đối với những ai đọc lại lần thứ hai hoặc lần thứ ba.
Chỉ cần nghĩ tới từ “thánh” mà hầu như trang nào ngọn bút
chị cũng trào ra, một từ đă thật sự trở thành xa lạ với
ngôn ngữ thường ngày của chúng ta hiện nay! Hai tiếng
“thánh thiện” dường như đối với chúng ta ngày nay đă trở
thành đồ cổ! Thế nhưng đó lại là ngôn ngữ tự nhiên của chị,
phảng phất nét cổ xưa trong những khuê pḥng đài các thế
kỷ 19. Trong ba cuốn tập ấy, hai tiếng “bé nhỏ” lặp đi lặp
lại đến hơn 300 lần. Chị có hằng loạt kiểu nói thu nhỏ:
người cha bé nhỏ và người mẹ nhỏ nhắn của chị, một ông vua
nhỏ và một hoàng hậu nhỏ, một bông hoa tím nhỏ, một con
đường nhỏ và một cái tổ nhỏ... Ấy, vào thời điểm chị viết
nên những ḍng này, Têrêxa đă từ lâu không c̣n là một cô
bé nữa mà đă là một nữ tu Cát Minh trưởng thành và đă trải
qua biết bao đau khổ. Từ cuối năm 1894, khi chị đă 21 tuổi,
chị mới bắt đầu kư tên ở cuối thư là “Têrêxa nhỏ (của Mẹ)”.
Chẳng có ǵ đáng ngạc nhiên nếu nhiều người đă bỏ ngang
khi đọc bút kư của chị. Họ cho rằng chỉ toàn chuyện trẻ
con. Thế nhưng, cứ thử nh́n kỹ hơn...
Têrêxa
dùng rất nhiều h́nh ảnh. Mà hiếm khi những h́nh ảnh này
vượt khỏi khung cảnh thân quen: ngôi nhà, khu vườn, căn
bếp. Toàn là chuyện những bông hoa đồng nội, những trái
nho, những hoa tím, hoa hồng, hoa thược dược, một con chim
ác là, một con chim đỏ mỏ, bầy chim hót đang khi bay sát
bên cửa sổ chị, con chó Tom của biệt thự Buissonnets. Chị
nói: “Con rất thích đồng quê, chim chóc và hoa lá”.... Chị
“Têrêxa bé nhỏ” ấy có thật đúng như lời một vị giáo hoàng,
là vị thánh lớn nhất của thế kỷ 20 này không?
Thế mà...
sau khi chị qua đời năm 1897, từ đời sống của chị, từ
những lời chị nói và những ǵ chị viết, đă tuôn trào những
ḍng suối làm dăn khát hằng triệu người. Cả cho đến hôm
nay, ngay giữa năo trạng lạnh lùng và thực dụng của con
người thời đại. Cô gái bé nhỏ ấy đă uốn nắn h́nh ảnh vị
Thiên Chúa nghiêm khắc của thời đại cô thành h́nh một
Người Cha đầy ḷng thương xót. Vào một thời mà mỗi người
đều tưởng rằng ḿnh phải làm một cái ǵ đó để đáng được
Thiên Chúa thương đến, chị đă dám làm một điều chướng tai
gai mắt là dám ra trước mặt Chúa “với hai bàn tay không”.
Nhất là chị dám nói rằng người ta chẳng bao giờ đi quá xa
trong sự tín thác.
Têrêxa
c̣n làm hơn thế nữa. Chị đă rảo qua mọi nẻo đường chết
chóc mà chúng ta từng sa vào, nhưng chị vẫn không bị lạc.
Chị đă đến ngồi “chung bàn với các tội nhân”, đă vượt qua
hoả ngục của sự cứng ḷng tin và đă nhiều năm phải sống
trong sự hoài nghi. Chị đă mang lấy mọi khổ đau của nhân
thế. Chị đă liều ḿnh sống cái nghịch lư: Trong Nước Trời,
những người nhỏ nhất sẽ nên lớn nhất và những người lớn sẽ
thành nhỏ. Trong năm thánh mừng chị lần này, Têrêxa có một
điều muốn mặc khải cho chúng ta. Chị nói: “Tôi có một đôi
điều thích hợp với mọi khẩu vị, chứ không chỉ dành riêng
cho những người đang mong t́m những nẻo đường đặc biệt”.