3. GIA
Đ̀NH MARTIN
Thường
th́ một gia đ́nh toàn vẹn sẽ tạo thuận lợi cho việc giáo
dục, c̣n một gia đ́nh bị sứt mẻ sẽ gặp nhiều trở ngại.
Trường hợp Têrêxa cho thấy điều đó không tuyệt đối đúng.
Không cần phải có một gia phả được ưu đăi mới nên thánh
được. Ân sủng có thể phù giúp những con chim bị thương
ngay từ khi chúng c̣n hết sức non nớt.
Bà
Zélie, mẹ của Têrêxa là con gái một quân nhân và là một
phụ nữ tháo vát. Chẳng phải là chính bà đă khéo vận dụng
và chuyển giao cho chồng cả một doanh nghiệp về đăng-ten
tại AlenÇon? Hồi c̣n bé, bà đă phải đau khổ nhiều v́ mẹ
bà quá thiên vị người anh trai bà. Trong một lá thư sau
này, bà có viết cho người anh ấy rằng: “Những năm ấu thơ
và thời niên thiếu của em buồn như một tấm khăn liệm, v́
mẹ chúng ḿnh trong khi rất cưng chiều anh th́ lại hết
sức khắt khe với em. Mẹ tốt đấy, nhưng có điều mẹ chẳng
biết phải xử với em làm sao, khiến em cứ phải hết sức
đau khổ trong tâm hồn.” Bà Zélie Martin qua đời khi
Têrêxa mới lên bốn. Bảy năm liền trước khi sinh hạ
Têrêxa, bà đă phải chịu đau đớn v́ chứng ung thư vú. Khi
sinh hạ cô gái út là Têrêxa, bà đă viết: “Tôi đă phải
đau khổ nhiều trong cuộc sống”. Đàng khác, cái chết đă
chẳng bao giờ rời xa tổ ấm Buissonnets. Không đầy ba năm
rưỡi, gia đ́nh Martin đă mất ba người con tuổi c̣n măng
sữa, và ít lâu sau c̣n mất cả một bé gái mới năm tuổi
rưỡi.
C̣n ông
Louis Martin, ông thật là một người hiền hậu và thiên về
suy niệm. Khi rảnh rỗi, ông thích đi câu cá. Ông đă từng
ước mơ trở thành đan sĩ trong ḍng thánh Bênađô, khi mới
21 tuổi. Thế nhưng, ông chưa học được tiếng la-tinh. Ông
rất đạo hạnh, đến năm 34 tuổi ông vẫn c̣n độc thân. Bấy
giờ ông mới lập gia đ́nh với bà Zélie. Họ thoả thuận với
nhau sẽ chỉ sống như anh em. Măi mười tháng sau, cha
giải tội của họ mới khuyên họ băi bỏ dự tính ấy. Sau khi
Têrêxa vào ḍng Cát Minh, ông Louis dần dần trở nên đau
ốm, một sự suy sụp kỳ bí về tinh thần. Quả là một thử
thách hết sức nặng nề cho Têrêxa khi chứng kiến cảnh cha
ḿnh ch́m dần vào chứng loạn trí, phải trôi dạt từ dưỡng
đường này sang dưỡng đường khác. Khi c̣n bé, một lần kia
cha đi vắng, thế mà giữa ban ngày Têrêxa lại nh́n thấy
cha bước đi trong vườn, trên đầu trùm chiếc khăn đen.
4. MỘT
THIẾU NỮ BÉ NHỎ, XUẤT THÂN TỪ MỘT THÀNH PHỐ “NHỎ” TRONG
MỘT THẾ KỶ “NHỎ BÉ”
Vào
thời kỳ Têrêxa sinh trưởng, nước Pháp chẳng có ǵ đáng
kể nhưng lại ái quốc cực đoan. Người ta mơ đến nữ anh
hùng Jeanne dArc và vua thánh Louis. Trên b́a cuốn vở
tập viết đầu tiên của Têrêxa khi đến trường, người ta vẽ
h́nh một người lính, tay cầm gươm, tay cầm cờ. Cô bé đă
cầm bút ch́ ghi lên đó: “Vạn tuế Thiên Chúa của người
Pháp”. Têrêxa là một em bé của thời cuộc, thế nhưng về
sau trong những ǵ chị viết, ta không hề thấy một dấu
vết nào của chủ nghĩa ái quốc cực đoan hoặc bài ngoại.
Tinh
thần đạo giáo của thời đại ấy chẳng có ǵ sáng chói. Hội
thánh khắp nơi đang phải hít thở bầu khí lạc giáo
Jansenius, với vị Thiên Chúa đầy nghiêm khắc của họ. Đời
sống Kitô-hữu lúc ấy chủ yếu là chiến đấu bằng hy sinh
hăm ḿnh, và nhân đức chủ chốt của một người Kitô-hữu
tốt là một ư chí sắt đá. Việc đào tạo giáo lư thật
nghiêm khắc, vừa nặng từ chương vừa duy ư chí.
Trong
ḍng kín, Têrêxa cũng phải khốn khổ nhiều với những bài
giảng cấm pḥng. Đối với chị, mỗi lần tĩnh tâm là một
lần kéo lê những tuần lễ leo núi Canvê: Hầu hết các nhà
giảng thuyết đều trổ tài hùng biện để nói về tội lỗi,
luyện ngục và hoả ngục. Họ chẳng chuẩn bị được cho
Têrêxa một chút ǵ đối với sứ mạng tương lai của chị.
Thế rồi có một nhà giảng thuyết b́nh dân ḍng Phan-sinh
t́nh cờ phải giảng thay cho một cha bạn bị ốm. Vị này đă
nói một lời giải toả cho Têrêxa: “Linh hồn tôi là một
cuốn sách trong đó Chúa đọc được nhiều hơn tôi..”
Tại
Buissonnets, Têrêxa đă được bảo vệ quá kỹ: từ đường đi
nước bước, sách vở, gặp gỡ, bạn bè. Cung giọng đối thoại
ở đó bao giờ cũng nhỏ nhẹ, dịu dàng, lót đầy những tính
từ làm dịu nhẹ. Têrêxa đă gọi ông bố là “hoàng đế cưng
của ḷng con”, và trong cuốn tập thứ nhất, chị đă sáu
lần ghi lại rằng cha chị thường đặt chị ngồi lên gối ông.
5. MỘT TỔ
ẤM CÓ NHIỀU YÊU THƯƠNG
Tuy
nhiên, có một số điều hết sức độc đáo trong tổ ấm
Buissonnets: Đó là một tổ ấm có nhiều yêu thương. Trong
mấy cuốn tập của chị, Têrêxa không ngớt nói về bầu khí
thân thương và nhiệt t́nh chị đă cảm nghiệm ở gia đ́nh:
“Suốt đời con, Chúa đă thương bao bọc con bằng t́nh yêu;
những kỷ niệm đầu tiên của con in đậm những cái mỉm cười
và những vuốt ve êm ái nhất. Nhưng nếu Ngài đă đặt bên
con ngần ấy t́nh thương th́ Ngài cũng đặt trong trái tim
bé nhỏ của con cả một nguồn mến yêu và nhạy cảm. Người
ta không thể tưởng tượng nổi con yêu mến bố mẹ con đến
mức nào; con đă bày tỏ cho các ngài sự dịu dàng của con
bằng trăm ngàn cách, bởi v́ con vốn hay thích thổ lộ.” (Chuyện
một tâm hồn, chương 1).
Ở đây,
người cha đă chiếm chỗ nhất; vả nữa trong cả ngôi nhà
nhỏ ấy chỉ một ḿnh ông là đàn ông, c̣n Têrêxa là gái út.
Mẹ của Têrêxa đă viết cho người con cả là Pauline: “Bố
con làm hư nó và chiều nó đủ chuyện”.
Thế
nhưng có một điều chắc chắn là: dù t́nh yêu thương trong
gia đ́nh Martin có giới hạn, bất toàn và ngay cả giản
lược đến đâu (như có người sẽ bảo rằng ấy là phong cách
của thế kỷ 19), th́ vẫn phải nói rằng ở đó người ta thực
sự yêu thương nhau. Chính ở đó mà Têrêxa đă học biết làm
sao Cha trên trời lại quan tâm đến chị và quan tâm nồng
nhiệt tới mức nào. Nếu h́nh ảnh của chị về người cha có
phần nào bị nhận ch́m do bệnh tật và chứng loạn trí về
cuối đời của ông Louis Martin th́ ông lại được chị coi
như h́nh ảnh của Chúa Cứu Thế, được diễn tả nơi phần
cuối tên ḍng của chị: “Thánh Nhan”.